Từ khóa: "dương kinh thành"

Kỷ niệm 50 năm Pháp Nạn Lịch Sử PGVN 2507 - 2557 (Bài 1)

Ngọn lửa Bi-Hùng-Lực của Bồ Tát Thích Quảng Đức. Đó là tiếng chuông được gióng lên, báo hiệu cho toàn thế giới lương tri loài người rằng PGVN đang thay mặt lịch sử hai ngàn năm của mình , thể hiện qua cuộc đấu tranh bất bạo động , trước đại nạn kỳ thị lố bịch của nhà Ngô Đình sau hơn một trăm năm đã chia ngọt sẻ bùi cùng dân tộc dưới ách đô hộ ngoại xâm trước đó.

Chùa Phổ Quang miền sơn cước

Chùa Phổ Quang tọa lạc tại thôn Tiến Đạt, xã Quảng Tiến, huyện Cư’Mgar, tỉnh Dak Lak. Từ thành phố Buôn Ma Thuột rẽ trái xuôi theo đường Phan Chu Trinh, qua ngả tư Y Moan Ênuôl – Lê Thị Hồng Gấm, tiếp tục theo đường Hà Huy Tập, đến tỉnh lộ 8, tiếp tục theo đường Hùng Vương, qua cầu Quảng Tiến rẽ trái là đến chùa Phổ Quang. Đây là địa phận huyện Cu’Mgar – thị trấn Quảng Phú. Tổng cộng đoạn đường từ Buôn Mê Thuột đến đây gần 34 km

Một chút hồng trần tưởng nhớ ân sư

Trời đã sớm sang thu lá vàng rơi dìu dặt, ta bà mãn duyên Thầy nhẹ bước ra đi an nghĩ cõi liên đài. Chốn trần thế hàng đệ tử thân côi khóc vắng nhớ thương. Thầy mất rồi như thiếu đi ánh mặt trời rạng rỡ, bao năm rồi soi sáng huệ mạng trần duyên.

'Mẹ ơi con đã già rồi' !

"Mẹ ơi Con Đã Già Rồi" được dùng làm tựa đề trên, đó không phải là một bài thơ mà là một bài nhạc có chất thơ mang tên Mẹ Tôi của người nhạc sĩ chuyên lấy từ chất liệu sống của gia đình, bạn bè của chính mình để hóa tròn từng nốt nhạc và chưa bao giờ đi phổ từ thơ của bất cứ ai.

Để Phật giáo vùng cao nguyên ngày thêm rạng rỡ với bản sắc riêng

Theo báo cáo cuối năm 2016, toàn tỉnh Đắk Lắk có hơn 150 ngôi chùa, tịnh xá, tịnh thất, niệm Phật đường. Trong đó riêng thành phố Buôn Ma Thuộc có 47 ngôi. Nếu tính chung các cơ sở liên quan thì có 206 nơi. Số lượng tăng, ni có đăng ký, quản lý 572 vị, chúng điệu 191 vị.

Những phút chạnh lòng trước ngày giỗ Mẹ

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình không có gì làm điều kiện chắp cánh mỗi ước mơ, đặc biệt không có nguồn phước báu lớn lao là đã sẵn một bóng mát Phật pháp bao trùm, có chăng chỉ là một bà ngoại già, tần tảo, chỉ biết đi chùa và đọc kinh.

Bắt đầu và kết thúc từ một mùa xuân

Mùa xuân của mỗi người mỗi khác, ví như những vui buồn sướng khổ của từng người đều khác biệt. Nói theo ngôn ngữ nhà Phật là biệt nghiệp mỗi một chúng sanh đều khác nhau. Cho nên mùa xuân với anh thì bắt đầu nhưng mùa xuân với tôi thì kết thúc...

Xem lại 'dây thần kinh' tự trọng với chuyện 'chuyện thế gian' ?

Đi làm công tác "Hòa đồng tôn giáo" ư? Pháp nhân nào và những ai cho phép mình đại diện Phật giáo làm chuyện đó? Lịch sử tồn tại và ăn sâu vào sâu thẳm nếp sống người dân Việt suốt hai ngàn năm qua đã vốn luôn thể hiện tinh thần hòa hợp đó một cách sâu sắc, hòa hợp nhuần nhuyễn với nhau bởi vì Nho, Lão giáo tương đồng nhiều mặt,biết tôn trọng cuộc sống gia đình và xã hội.

Vĩnh biệt người nghệ sĩ Phật giáo đúng nghĩa trong lòng tôi !

Đứng trước kim quan của Cô Út, chợt trong tiềm thức người viết kêu lên “Cô Út! Người nghệ sĩ Phật giáo” mà mình trân trọng nhất so với vô vàn người tự xưng, cũng tương tự như soạn giả Phật giáo. Chua xót làm sao. Và người viết chỉ gọi có mỗi mình Cô Út là Người Nghệ Sĩ Phật giáo đúng nghĩa.

Lời thưa cõi tạm còn vang - Nhân lễ tiểu tường cố Hòa thượng Thích Thông Quả

Ngày Hòa thượng xuôi tay nhắm mắt, trả lại trần thế nhục thân vay mượn suốt 76 năm trường để thực hiện giấc mơ tu học và hoằng hóa, về an nghỉ bên cõi Phật. Bản thân con không nhìn nhục thân Hòa thượng trong tang lễ thế gian, mà chỉ nhìn một Thiền Viện Phước Hoa ngày Hòa thượng ra đi. Ở đó đã nói lên tất cả !