Thơ -Truyện- Sách

Mai lên núi

nguoiphattu.com - Mai lên núi tôi vui cùng cây cỏ/Trăng lên cao bàng bạc ánh Lăng Già/Đêm thanh vắng, bạn cùng chòm sao nhỏ/Nhớ người xưa đạt Đạo lúc canh ba.

Mai lên núi buồn vui xin trả lại

Đường lợi danh tôi đã ngại bon chen

Bao vọng thức từ lâu xoay chuyển mãi

Thôi ngồi yên, nghe hơi thở, lãng quên.

 

Mai lên núi, thôi họp đêm suốt sáng

Thôi luận bàn, chuyện Chiến Quốc Xuân Thu

Nước róc rách, gió vi vu là Bạn

Bỏ cuộc vui, bao chén tạc, chén thù.

 

Mai lên núi, tôi không còn du lịch

Không còn ham dạo thế giới đó đây

Sống một chỗ nơi u nhàn tĩnh mịch

Tìm đâu xa? Lo khám phá tâm này.

 

Mai lên núi khỏi bộn bề phiền toái

Khỏi bận tâm, canh từng phút từng giây

Nếu cuộc sống không ung dung thư thái

Mãi rong tìm, ta được cái chi đây?


 

Mai lên núi khỏi nhọc công gặp gỡ

Khỏi tính bày những kế sách thành công

Mâm cỗ lớn, bỗng lộc nhiều thêm nợ

Nghiệp đeo mang, đền trả kiếp nào xong?

 

Mai lên núi, lo toan thôi bỏ hết

Mặc cho ai dùng chiêu thức, tiến xa

Đi loanh quanh cho đời thêm mỏi mệt

Dừng phiêu lưu, nay cùng tử về nhà.

 

Mai lên núi khỏi nhọc công đi giảng

Khỏi soạn bài, khỏi cân nhắc tâm tư

Việc chính yếu : cốt cho lòng  trong sáng

Tâm so đo sao hiển thị lý NHƯ?

 

Mai lên núi, thôi thuyết trình, hội thảo

Thôi luận tranh chuyện trứng với con gà…

Bàn nói mãi, lại càng rời xa Đạo

Hãy trở về với thể tánh trong Ta.

 

Mai lên núi, bao chuyện tình dang dở

Thôi đủ rồi, ta xóa nợ cho nhau

Ta đeo mang đã bao đời bao thuở

Tiếc làm chi, thêm vướng bận về sau?

 

Mai lên núi, đâu có gì quan trọng

Dù thiếu tôi, thế giới vẫn đông vui

Thôi gởi lại những đêm trường mơ mộng

Những băn khoăn, phấn khởi với ngậm ngùi.

 

Mai lên núi là một lần cắt bỏ

Bao ngoại duyên, bao gom góp cho mình

Nếu chân lý chưa vẹn phần ngộ tỏ

Thôi loay hoay với công việc độ sinh.

 

Mai lên núi, thật có cần không vậy?

Bạn bảo tôi hãy cứ sống nơi đây

Ai yếu sức mới tìm đường trốn chạy

Mai làm chi? Hãy hưởng phút giây này!

 

nguoiphattu_com_mai_len_nui0.jpg

Mai lên núi, Bạn nghĩ sao cũng được

Bạn hay rồi, tôi đâu phải Thánh nhân?

Chân đã mỏi giữa dòng đời ngũ trược

Tâm chưa an khi đối diện cảnh trần.

 

Mai lên núi tôi vui cùng cây cỏ

Trăng lên cao bàng bạc ánh Lăng Già

Đêm thanh vắng, bạn cùng chòm sao nhỏ

Nhớ người xưa đạt Đạo lúc canh ba.

 

Mai lên núi, xin lãng quên người ấy

Xin một lần hoan hỷ, thứ tha nhau

Ta sẽ gặp trong một ngày trở lại

Sẻ chia nhau về lý Đạo nhiệm mầu…

 

Ngày 25/11/2016, đồi vắng tình quê


Lưu ý : Nguoiphattu.com sẽ biên tập ý kiến của quý vị trước khi xuất bản. Người Phật tử hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và sẽ không đăng những ý kiến cực đoan. Các ý kiến viết bằng ngoại ngữ, tiếng Việt không dấu hoặc có tính chất quảng cáo sẽ không được đăng. Cám ơn sự đóng góp và quan tâm của quý vị.
Xem tin tức theo ngày:

Tin tức liên quan