Thơ -Truyện- Sách

Pleiku và lữ khách

nguoiphattu.com - Rồi một ngày kia đi qua chùa cổ, Bỗng reo vui khi thấy dáng người.Mẹ hiện hữu cho trần gian vơi khổ, Cõi người ta nay đã có tiếng cười.

nguoiphattu.com_me va trang .jpg

Con lưu lạc từ ngàn xưa lưu lạc,

Bỏ quê hương quên cả lối đi về.

Đồi lộng gió tóc mẹ bay tóc bạc,

Ngóng đợi con trăng khuyết đến trăng tròn.

Con nhớ mẹ tà áo bay áo trắng,

Đưa con qua suốt cuộc tử sinh này.

Cưỡng lời mẹ con uống nhiều giọt đắng,

Chợt tỉnh say mộng mị vơi đầy.

Rồi một ngày kia đi qua chùa cổ,

Bỗng reo vui khi thấy dáng người.

Mẹ hiện hữu cho trần gian vơi khổ,

Cõi người ta nay đã có tiếng cười.

Chiều cao nguyên bay qua ngàn mây trắng,

Chim thiên di về với cội nguồn.

Hành lý đời từ nay không còn nặng,

Xin gởi hồn mình theo tiếng chuông buông !

Lưu ý : Nguoiphattu.com sẽ biên tập ý kiến của quý vị trước khi xuất bản. Người Phật tử hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và sẽ không đăng những ý kiến cực đoan. Các ý kiến viết bằng ngoại ngữ, tiếng Việt không dấu hoặc có tính chất quảng cáo sẽ không được đăng. Cám ơn sự đóng góp và quan tâm của quý vị.
Xem tin tức theo ngày:

Tin tức liên quan