Tịnh độ

Giải đáp thắc mắc tu pháp môn Tịnh độ (6)

nguoiphattu.com - Tâm Phật tịch tĩnh, có cầu có ứng, cứu độ tùy duyên, không có phan duyên. Giống như cái chuông, có đánh có tiếng. Liệu người tu hành có cầu đúng không. Nói rõ hớn, tất cả do chính tâm mình quyết định vậy. Cho nên, phải nắm rõ đường thành đạo.

Giải đáp thắc mắc tu pháp môn Tịnh độ (7)

Giải đáp thắc mắc tu pháp môn Tịnh độ (5)

Hỏi số 62:

Hôm nay là thứ hai, Diệu Nhàn thấy mẹ trở tánh ít chịu niệm Phật và thường lặp đi lặp lại rằng bà không làm gì tội lỗi đến nỗi phải bị bịnh khổ như thế; vậy phải gỡ như thế nào?

 Trả lời:

Diệu Nhàn,
Đó chính là bệnh khổ hiện hành. Ai cũng có những trường hợp tương tự. Bệnh khổ này thực ra do chính mình gây ra Nhân rồi chịu Quả chứ không ai khác. Trước những ngày giờ cuối cùng, tất cả nghiệp khổ hiện về làm cho tâm hồn khủng hoảng, đau đớn, không còn bình tĩnh được nữa.

- Thành tâm khuyên Cụ quyết lòng thành tâm niệm Phật, cầu Phật gia trì sớm được ngày vãng sanh. 
- Hãy khuyến khích cụ quyết lòng chấp nhận quả báo này, vì nó chính là do từ những cái Nhân mà mình đã vô ý tạo ra như : sát sanh hại vật, tham sân si, v.v.. Đừng nên than trách, đừng nên oán trời, trách đất mà tạo thêm nghiệp mới.
- Hãy xác định cho Cụ biết, thành tâm sám hối thì tất cả nghiệp chướng, dù lớn cho mấy cũng được Phật gia trì mà mình vượt qua hết và chắc chắn mình được an nhiên vãng sanh.
- Sau khi sám hối rồi, khuyên Cụ nhất định không được nhớ đến nghiệp chướng nữa, không được nhớ đến những điều sai lầm nữa (Vì A-di-đà Phật đã thề cho mình đới nghiệp vãng sanh rồi). Phải chú ý nhiếp tâm vào việc niệm Phật cầu vãng sanh.
- Nhắc lại, không được nhớ đến nghiệp chướng, nhớ đến tội lỗi nữa. Phải quên hết để nhiếp tâm niệm Phật. Nếu Cụ nhớ đến tội lỗi thì mất vãng sanh.
- Nhắc nhở mạnh mẽ, nếu không chú tâm niệm Phật thì bị chết, bị đọa lạc, bị khổ đau hơn đến hàng ngàn, hàng vạn lần như vậy, chứ không phải chí có bấy nhiêu đó đâu. Mau mau niệm Phật.
- Khuyên phải có tâm lý chút ít, không được làm cho Cụ buồn phiền, tức bực. Ví dụ, lời nói của mình cộc cằn, trách móc sẽ làm Cụ giận. Chăm sóc, cho uống nước, nóng thì mở máy lạnh, lạnh thì đắp chăn mền, đau nhức thì xoa bóp cho Cụ thoải mái, v.v…
- Đừng hỏi Cụ nhiều quá, bắt Cụ phải trả lời hoài cũng không tốt. Người bệnh họ mệt lắm.
- Nhiều lúc Cụ mệt quá, Cụ muốn mình ngưng niệm Phật để cho Cụ nghỉ thì mình cũng phải ngưng. Thời gian để chăm sóc, cho uống nước, nếu muốn niệm Phật thì niệm nhỏ lại, v.v… chứ không phải bắt buộc Cụ phải niệm Phật hòai được.
- Hãy vỗ tay khen tặng khi Cụ phát tâm tốt, phát nguyện vãng sanh tốt, niệm Phật tốt. Cố gắn khen tất cả điều tốt để Cụ vui vẻ. Hãy tuyên dương khi Cụ làm bất cứ điều gì hay. Tập thành tâm khen thưởng, cần tâm lý, không nên quá lộ liễu.
- Hãy vui vẻ, nét mặt của mình phải luôn luôn tươi cười, lòng tin của mình vững vàng, thì lời nói của mình cũng tin tưởng vững vàng…
- Thấy Cụ đau đớn mình không nên xoa xít việc đau, mà khuyến tấn Cụ cố gắng vươn lên để niệm Phật, quyết lòng xả bỏ vạn duyên. Mau mau xác định với Cụ là sắp sửa bỏ báo thân rồi, mau mau niệm Phật, quyết lòng niệm Phật, tranh thủ từng giây phút để niệm Phật, thì Phật lực gia trì chắc chắn vượt qua ách nạn để vãng sanh.
- Tuyệt đối không được nhăn mày, nhăn mặt khó chịu với Cụ, không được khóc lóc hay than thở với Cụ. Không được buồn bã trước mặt Cụ …Có vậy Cụ mới bùng lên niệm Phật được.
- Chú ý người thân vào thăm nom, nói điều bậy bạ, làm chao đảo tinh thần Cụ.
- Tất cả người hộ niệm nên thành tâm cảm ơn Cụ, vì chính nhờ Cụ mà mình được niệm Phật, tạo công đức. Cho nên, Cụ nằm một ngày mình có công đức một ngày, Cụ nằm nhiều ngày mình tạo công đức nhiều ngày. Đừng chán nản, thối tâm.

(Nếu trước đây mà nghiên cứu kỹ sự hộ niệm, thì những việc này bây giờ chắc chắn đã thực hiện được dễ dàng. Rất nhiều người khinh thường việc hộ niệm nên cuối cùng bị lung tung, rối ren. Bây giờ Diệu Nhàn hãy cố gắng lên để quyết cứu độ Cụ vậy). 

Về việc Sám hối, hãy khuyên Cụ thành tâm sám hối tất cả những lỗi lầm mà mình đã sơ ý làm ra trong đời này và nhiều đời khác. Hãy xác nhận rõ rằng chính Cụ, dù có hiền lành cho mấy, cũng có lúc mê muội làm sai mà gây tội lỗi. Phải có tinh thành này để được sám nghiệp vãng sanh, đừng nên nghĩ rằng mình là người không có tội lỗi mà bị sám nghiệp không được. 

Hãy khuyến khích Cụ, hãy nghĩ rằng, đúng lý ra với nghiệp chướng này, Cụ phải chịu đau đớn nhiêu fhơn, bị khổ sở hơn, chứ không phải chỉ bấy nhiêu đó đâu. Nghĩa là hãy chuẩn bị chịu khổ 100 lần hơn nữa, chứ mới có đau một chút ít này không thấm thía vào đâu. Cho nên, chỉ còn một cách là, phải mau mau niệm Phật để kịp thời để được hóa giải. Đừng nghĩ, đừng lo lắng, đừng sợ đến chuyện chuyện đỏ nữa. Vô ích, mà bị nạn. Hãy lo niệm Phật liền, niệm Phật gấp đi. 

Nếu có tinh thần sám hối mạnh mẽ như vậy thì tự nhiên những cơn đau biến mất. Hãy phát tâm dũng mãnh mà niệm Phật, càng đau càng mừng, vì biết rằng càng đau mình càng sớm về với A-di-đà Phật. 

Tuyệt đối không cầu hết bệnh, tuyệt đối không cầu hết đau, tuyệt đối không oán trời, trách đất nữa. Quyết lòng cầu sanh Tịnh độ. 

Diệu Nhàn và gia đình thành tâm bái lạy Phật, cầu giải oan gia trái chủ cho Cụ. Khi hộ niệm, mọi người chắp tay, một người đại diện thành tâm cầu xin oan gia trái chủ buông tha, cầu xin họ hãy cùng với chúng ta hộ niệm cho Cụ (Xin xem các bài giải oan gia trong sách qui tắc trợ niệm), hoặc nghe lại các băng hộ niệm vãng sanh, Diệu Âm đã diễn giải rất nhiều, mọi trường hợp mới khác, tùy theo hiện tượng mà tìm cách hóa giải. 

Nói chung về hóa giải oan gia là: 
- Xác nhận mẹ mình đã vì mê muội mà làm những điều sai lầm mới kết nên chướngnạn này, đã là phàm phu thì không ai tránh khỏi.
- Nhưng bây giờ Cụ đã ăn năn, sám hối, đã niệm Phật cầu vãng sanh.
- Nguyện cầu, khấn cầu, thỉnh cầu… chư vị oan thần hãy buông xả thù hằn, không nên kết thêm thù hằn, cùng với chúng ta niệm Phật hộ niệm cho Cụ vãng sanh viên mãn. Nhàn này sẽ giúp chư vị siêu sanh. Khi cụ vãng sanh thành đạo sẽ có đủ năng lực cứu độ chúng sanh, cứu độ tất cả chư vị oan thần.
- Gia đình, con cháu đều hứa ngày ngày tu hành, niệm Phật đều hồi hướng công cho chư vị oan thần trái chủ. Hứa thì hãy làm.
- Phóng sanh, làm công đức, v.v… để hồi hướng cho cụ

Thành tâm hóa giải vài ba lần thì sẽ được 
Chúc Diệu Nhàn thành công. Cầu chúc Cụ sớm vãng sanh Cực lạc.

Hỏi số 64:

...một bác trai này 70 tuổi, bác thường xuyên đưa đón vợ mình đi hộ niệm, ngay cái hôm hộ niệm cho một bà cụ được vãng sanh vào ngày 12 tháng giêng, thì vợ bác trở về thấy bác đã bị té trong nhà tắm, nhưng miệng thì cứ kêu "phật ơi cứu con, phật ơi cứu con và niệm mười niệm", nhưng gia đình vẫn đưa bác vào bệnh viện cấp cứu, nhưng bác sỹ từ chối và mang bác về nhưng vẫn được thở ô xy, nhưng đã mê man bất tỉnh....

Nhưng khi khám xác thì xác cứng và ấm ngực, bác đã không được vãng sanh. Ban hộ niệm buồn lắm chú ơi! Tại sao bác thành tâm như vậy mà không được vãng sanh vậy chú? Có phải tại gia đình đưa bác vào cấp cứu trong bệnh viện nên thần thức đã bị tán loạn không chú? Trong vòng 49 ngày mình có thể làm gì cho bác ấy được vãng sanh không chú? Bác rất có tâm đạo, thường xuyên niệm Phật, và thường chở vợ mình đi niệm Phật, đáng lý ra bác có rất nhiều công đức, phải có cơ hội vãng sanh nhiều chứ chú, cháu buồn lắm!!

Trả lời:

Người được vãng sanh không phải dễ dàng. Tất cả đếu phải có nhân có duyên đầy đủ mới được. Đừng thấy mình hộ niệm được một số người ra đi với thoại tướng tốt đẹp thì tưỏng rằng với ai cũng được phước phần này.

Người niệm Phật mà sau cùng không được vãng sanh chính vì nhân niệm Phật đời này chưa thành tựu mà nhân trong nhiều đời trong quá khứ đã kết tựu về. 

Nhân quả thông ba đời. Cận tử nghiệp rất dễ sợ! Người niệm Phật mà ỷ lại hay sơ ý, thi dù có hộ niệm, người đó cũng khó tránh khỏi ách nạn của cận tử nghiệp. 

Hộ niệm là trợ giúp người ra đi thêm Tín Nguyện Hạnh để vãng sanh, chứ Hộ niệm đâu thể quyết định giùm cho người ra đi. 

Chính người ra đi phải quyết định. Chính Tín-Nguyện-Hạnh của người ra đi phải đầy đủ. Điều này chính người đi phải lo huân tu, phải ngày đêm tự mình cố gắng mới được, chứ không phải hỗ trợ cho vợ con tu hành là đủ, không phải cúng dường cho chùa chiền là xong, không phải giúp cho người khác tu hành là Phật thương sẽ cứu mình đâu... 

Tâm Phật tịch tĩnh, có cầu có ứng, cứu độ tùy duyên, không có phan duyên. Giống như cái chuông, có đánh có tiếng. Liệu người tu hành có cầu đúng không. Nói rõ hớn, tất cả do chính tâm mình quyết định vậy. Cho nên, phải nắm rõ đường thành đạo. 

Nghe kể lại sự việc, thì hình như ông bác này nặng về tu phước, chứ không nặng tu vãng sanh. Tu như vậy chẳng qua là kiếm chút phước báu nào đó mà thôi. 

Tu phước thì hưởng phước. Nhưng thưa thực rằng, hưởng được phước cũng không phải dễ, vì phải đợi cái duyên phước đến mới hưởng được cái phước này. Giả như có hưởng được phước đi nữa, thì cái phước này liệu có bao phủ được nghiệp chướng trong nhiều đời nhiều kiếp không? 

Thành tâm niệm Phật, cầu sanh Tây phương, khi bị hoạn nạn thì hãy niệm "A-Di-Đà Phật, A-Di-Đà Phật, A-Di-Đà Phật,..", phải nhiếp tâm vào câu Phật hiệu để cầu vãng sanh Cực Lạc, chứ sao lại kêu "Phật ơi cứu con, Phật ơi cứu con,... ". Cứu gì đây? Người đó đang xin Phật cứu cái tai nạn của mình hay cứu cho mình khỏi bị chết chăng? 

Hãy tha thiết cầu sanh Cực lạc thì mới có cảm ứng, mới hợp với đại nguyện của Phật. Nếu sơ ý cầu lệch ra khỏi quỹ đạo này thì chính mình bị lạc đường. Tất cả đều do tâm mình tạo ra. Phật chính là tâm, tâm chính là Phật. Tâm nguyện cuối cùng là điểm giải quyết tương lai. 

Cho nên, chính người trong cuộc đang hướng về đâu trong lúc này. Nếu chuyển đổi tâm ý, thay vì :"mười niệm tất sanh", thì công đức niệm Phật (nếu có) đã biến thành phước báu nhân thiên, hoặc bất thành tựu. 

Ông bác thường chở vợ đi hộ niệm, tại sao ông không chịu tham gia hộ niệm với vợ vậy? Có lẽ chính ông bác này cũng ỷ lại vào vợ chăng? 

Người nào ăn nấy no, ai tu nấy chứng. Không ai tu giùm cho ai được! 

Vậy người niệm Phật hãy nhiếp tâm niệm Phật, đừng quá ỷ lại. Mình ưng thuận cho người niệm Phật, mà chính mình không niệm Phật, thì chủng tử Phật trong tâm của mình yếu, hoặc không có. Vì thế nên lúc hữu sự không cất nổi tiếng Phật hiệu. 

Muốn nhân chủng Phật mạnh trong tâm thì làm sao? 

Ngày đêm niệm Phật, huân tu câu Phật hiệu, niệm thành thứ phản xạ tự nhiên mới được. 

Niệm Phật có Phật, niệm ma có ma. Người không niệm Phật thì ma, niệm cạnh tranh ganh tỵ, niệm lý hay luận giỏi, niệm lục đạo vô thường. Niệm lục đạo thì đành phai chịu sanh tử luân hồi. 

Đừng lý luận, triết lý, nói huyền, nói diệu nữa. Đừng nên tham gia vào các cuộc hội đàm, tranh cãi, thị phi, hơn thua nữa. Những thứ này nó làm mình phải mê muội, tâm hồn không thanh tịnh. Tâm loạn thì đường giải thoát bị che kín. Những cái tâm hăng sùng, cạnh tranh, hơn thua, lý lẽ... chính là những chiếc lưỡi hái do chính mình tạo ra, nó sẽ chờ ngày đoạn mất cơ hội thoát nạn của chính mình. Uổng lắm! 

Vậy tốt nhất hãy thành tâm niệm Phật, chí thành niệm Phật. Thành tất linh, một ngày nào đó mình được thành đạo. Đừng để quá trễ mà ân hận. 

Cho nên, cố công niệm Phật, phải tự mình làm lấy chứ không thể làm một chú ít việc thiện là đủ đâu. Nên nhớ căn nghiệp của mỗi người chúng ta lớn lắm, không thể sơ ý được. 

Người khi chết, trong vòng 8 giờ mà bị đụng chạm, bị cắt mổ, bị đưa vào ướp xác, v.v... rất khó thoát nạn. Người biết hộ niệm phải hiểu rõ chuyện này. Nếu khinh thường thì khó có thể tránh khỏi ách nạn. 

Trong vòng 49 ngày, thần thức còn có cơ hội siêu sanh. Gia đình nên chí thành cầu siêu, lam thiện làm phước, phóng sanh để hồi hướng. Hằng ngày tụng kinh niệm Phật và khai thị cho hương linh sớm giác ngộ ma phát tâm niệm Phật cầu vãng sanh. Việc hiếu nghĩa thì người sống phải cố gắng làm, thành tâm làm, đây là điều cần thiết, chớ nên sơ suất vậy. 
Hỏi: Nếu hộ niệm cho một người được 8 tiếng, sau khi khám xác thì đỉnh đầu ấm, chân tay mềm mại, sắc mặt tươi hồng, môi lại mĩm cười, nhưng khám ở vùng bụng thì hương linh cũng ấm ở vùng bụng luôn. Như vậy hương linh có được vãng sanh không vậy chú?

Trả lời:  Trường hợp này, trong quyển quy tắc trợ niệm lâm chung cần biết có nói, nên tiếp tục niệm Phật trợ niệm cho người đó thêm một thời gian nữa, 4, hoặc 8 tiếng nữa chứ không nên ngưng. Thường sau khi 8 giờ niệm Phật thân xác người ra đi sẽ lạnh toát, đó là bảo đảm thần thức đã hoàn toàn thoát ly khỏi xác. Nếu còn nóng nhiều chỗ, đôi khi thần thức chưa ra khỏi thân. Vì vậy chớ nên vội vã nhập quan thì làm cho thần thức đau buồn, bức xúc... không tốt!

Thường muốn thăm thân phải thực hiện sau 8 giờ hộ niệm, nên cẩn thận, nhẹ nhàng, và thành kính đối với nhục thân. Nhiều người sau khi thăm thân hay "bắt cái xác tập thể dục" lâu quá, đây là điều nên tránh, chỉ làm để sắp xếp lại tư thế nằm cho trang nghiêm, và chắc chắn biết không còn chướng ngại gì là được. Nên thăm từ dưới chân thăm lên. 

A-di-đà Phật

Hỏi số 65:

Người được hộ niệm là một bệnh nhân bị bệnh Ung Thư ở giai đoạn cuối . Khi được hộ niệm người này đã phát tâm tha thiết cầu VÃNG SANH . Nhưng khi lâm chung người nhà đã đụng đến thân thể rồi mới gọi BHN. Sau khi được hộ niệm 12 giờ đồng hồ thì phải LIỆM . BHN thăm hơi nóng có kết quả như sau:

- Ở ngực Ấm nhất. 

- Ở đỉnh đầu không lạnh như những chỗ khác . 

Như kết quả trên THẦN THỨC của người được HN đã xuất ra khỏi thân chưa?

 Trả lời:

Sau 12 giờ mà thấy hơi ấm ở ngực chứng tỏ người đó không được vãng sanh về Cực lạc. Nếu gia đình thành tâm nên hộ niệm thêm, cố gắng khai thị hướng dẫn giúp cho thần thức hiểu đạo mà nhiếp tâm niệm Phật cầu vãng sanh thì cũng có thể chuyển đổi hoàn cảnh.

Trong vòng mới tắt hơi, chưa đủ 8 giờ mà người nhà đụng chạm vào thân xác là điều không tốt, có thể gây chướng ngại lớn cho thần thức không được an ổn ra đi. Hơn nữa, người bệnh dù có phát tâm tha thiết nhưng trong đời ít tu hoặc gần chết mới được hộ niệm thì cũng khó xoá được nghiệp thì lúc lâm chung chưa chắc đã chịu đựng nổi nghiệp khổ báo đời, oan gia hãm hại, thành ra tinh thần chưa chắc đã vững vàng thoát khỏi các ách nạn. 

Thần thức còn vướng trong thân xác khi có nhiều điểm nóng trên thân. Nếu thấy điểm nóng ở một vùng lớn hay nhiều chỗ thì đừng nên nhập quan vội. Không tốt. Trong lịch sử người chết một vaì ngày rồi sống lại không phải ít. 

Khổng giáo khuyên ít ra 3 ngày mới chôn cất. Phật giáo chư Tổ khuyên nên để 7 ngày mới thiêu hoặc chôn là sợ sự hồi dương. 

Người tình chấp sâu nặng thường cứ bám vào cái xác rất dễ bị haị. 

Hỏi : Người được HN cũng bị bệnh Ung Thư ở giai đoạn cuối đang HẤP HỐI. Là một Phật Tử nên đã thực hiện đầy đủ TÍN NGUYỆN HẠNH. Khi Lâm Chung vẫn còn niệm Phật và ra đi trong tiếng Niệm Phật cuả BHN .
- Sau 7 giờ HN thì bị xen tạp vì người nhà không thông suốt đã để một BHN khác đến HN bằng micro, QUAY PHIM, RỌI ĐÈN v.v.. hoàn cảnh lúc đó rất hỗn tạp. 

Trong trường hợp này BHN phải Xử Lý Như thế nào? HN tiếp tục hay đình chỉ việc HN để ra về . 

Trả lời: Trước khi hộ niệm cho một người cần phải làm việc cụ thể với gia đình. Nếu gia đình không chịu những điều kiện của BHN thì xin đừng phan duyên.

Trường hợp này là do BHN chưa làm việc cẩn thận, rõ ràng mới đưa đến tình trạng lỡ cỡ khó xử về sau. Thôi rút kinh nghiệm, mất lòng trước được lòng sau. Phải ra điều kiện trước để khỏi bị phiền sau vậy. 
Hiện có nhiều nhóm hộ niệm không biết học theo cách nào, đã thực hiện nhiều cách không đúng pháp đúng lý, như dùng dao búa, dùng đèn, dùng chú, làm phép này nọ v.v... Có nhiều người dùng cách cầu siêu để hộ niệm. Tất cả những điều này gây trở ngại cho người chết bị mất phần vãng sanh.

Phải dặn dò trước, hễ người nhà không làm đúng cách thì mình nên lặng lẽ ra về, chứ không có cách nào khác hơn. 

Chụp hình, lóe đèn, quay phim chiếu đèn vào người chết, ồn ào, náo loạn... đều không tốt. Muốn quay phim thì phải thật yên lặng, không được chen qua chen lại để quay phim, không được làm động tâm người hộ niệm và nhất là động tâm người bệnh. 

Quyết định cấm chỉ chuyện chụp hình là hay nhất. Không được dùng đèn pha vào mặt người bệnh hay thân xác để quay phim... Không được kéo dây điện làm vướng bận người hộ niệm, v.v... 

Hộ niệm không phải hát cải lương, đâu phải diễn kịch, đâu cần phải la lớn tiếng đến nỗi phải dùng micro, hệ thống âm thanh? Nhất định không tốt. 

Nếu người nhà không tuân chỉ, không chịu tạo khung cảnh trang nghiêm, nghĩa là họ không tha thiết muốn người thân của họ được phước phần giải thoát, thì người HN cũng đành chịu thua. Vui vẻ bái chào ra về, chớ nên phiền lòng hoặc miễn cưỡng hộ niệm. 

Nhiều người cũng muốn mình hộ niệm mà cũng muốn tìm cách hô hấp, ép ngực, đụng chạm vào thân xác thì có hộ niệm cũng không thâu được kết quả tốt đâu. 

A-di-đà Phật

 Hỏi số 66: người KHAI THỊ ĐANG DÙNG HAI NGÓN TAY ĐỂ KÉO MÍ MẮT TRÊN của người được HN và nói CON GIÚP BÀ MỞ MẮT ĐỂ NHÌN PHẬT NHA ! (lúc đó Bà đang bị mê không biết gì hết ) .Qua hành động trên Diệu Trúc không biết người KHAI THỊ này làm có ĐÚNG PHÁP KHÔNG?

Trả lời:

Khi người bệnh mệt mỏi, đau lưng, mỏi cổ, chóng mặt... người hộ niệm có thể phương tiện xoa bóp chút ít giúp cho người bệnh cảm thấy thoải mái một chút cũng được. Những việc này người thân trong gia đình nên thường làm trong khi chăm sóc bệnh nhân.

Những khi bệnh nhân nằm ác mộng, thấy những cảnh giới xấu, khiến cho họ phải hoảng hốt, lo sợ, đổ mồ hôi, thần sắc bất an, không thể nhiếp tâm niệm Phật được... người hộ niệm nên đánh thức bọ dậy, dùng lời an ủi, vỗ về, ủy lạo, có thể cầm tay, nắm chặt tay họ để niệm Phật giúp người bệnh mau chóng thoát cảnh sợ hãi, lấy lại bình tĩnh mà an lòng niệm Phật. 

Còn trong trường hợp mê man bất tỉnh thì nên khuyên con cháu trong nhà lạy Phật cầu Phật gia trì, cầu giải oan gia trái chủ, cầu sám hối cho người bệnh thì hay hơn. Có thể khai thị lớn tiếng một chút để may ra người bệnh nghe được mà giác ngộ, sực nhớ lại câu Phật hiệu để niệm theo. 

Vạch mắt người bệnh có vẻ mạnh bạo quá, ép buộc quá, có thể làm họ bực mình, nên tránh là tốt hơn. 

Khi đang hấp hối, đang lâm chung, nên tránh đụng chạm. Cần khai thị nhắc nhở niệm Phật. Cần thêm nhân sự để niệm Phật. Đừng nên ồn ào, kéo ghế kéo bàn, không được khóc lóc, kêu réo, cầm bình tĩnh và thành tâm niệm A-di-đà Phật cầu Ngài tiếp dẫn.

Hỏi số 67:

Người được HN là một em bé hơn 10 tuổi bị bệnh Ung Thư chờ chết . Em chịu niệm Phật và phát nguyện Vãng Sanh nhưng lại đòi mua đồ chơi. Theo Anh trường hợp này nên xử lý như thế nào?.

 Trả lời:

Hộ niệm cho một người, luôn luôn tìm cách thỏa mãn những yêu cầu của họ. Một đứa bs 10 tuổi thích đồ chơi là chuyện bình thường, trước lúc chết các em còn thích được chiều chuộng, thích người chăm lo, thích người thương yêu bảo vệ... tất cả đều là chuyện bình thường, Người lớn mà đôi khi còn thích như vậy, huống chi là trẻ em.
Cho nên, hãy mua đồ chơi cho nó và nói rằng về Tây phương muốn có đồ chơi gì thì có liền, không cần đi tìm mua như ở đây. Thần thông đạo lực ở Tây phương vi diệu, bay lựon khắp không trung, muốn ăn có ăn, muốn mặc có mặc, muốn cái nhà bay lên không thì cái nhà bay lên không... muốn cái gì được cái đó. Còn ở đây, mấy thứ đó chơi làm de chơi tạm vài bữa thì hư, đâu có gì hay,... Lợi dụng sở thích của em mà khuyên tấn thêm, chứ không phải ngăn các em nhé. Đây không phải là chấp trước, mà lợi dụng sở thích để hướng dẫn, khuyến khích.
Một em bé mà biết niệm Phật, biết cầu VS thật sự là tốt lắm rồi. Hãy tận dụng tâm lý để thuyết phục và uyển chuyển khuyên nhắc mới thành công được.

 Hỏi số 68:

Khi Hộ Niệm người KHAI THỊ có cần thiết ngồi KHAI THỊ LIÊN TỤC ( ngồi gần nói nhỏ và các thành viên vẫn niệm Phật) hay chỉ KHAI THỊ như Anh hướng dẫn trong các đĩa HN cho cô Kim Phượng , Cụ Hồ Thi Lan v v...

 Trả lời:

Câu hỏi này hay lắm! Hãy chuyển câu trả lời của Diệu Âm đến rất nhiều người đang hộ niệm nhé.
Nhiều ban hộ niệm, Diệu Âm thấy người khai thị nói liên tục bên tai người bệnh. Đây là điều không tốt, dễ làm người bệnh loạn tâm, tức bực, hoặc khó chịu. Có nhiều khi vì mình nói hoài, bắt họ phải chú tâm nghe hoài, làm họ bực mình, tự ái, phiền não... mà không muốn mình Hộ Niệm nữa đó.
Khoảng 1 giờ hoặc 30 phút nhắc nhở một lần là đủ rồi. Nếu người có tín tâm vững, có phát nguyện tha thiết, thường ngày biết niệm Phật tu hanh nhiều, v.v... thì nhiều khi khỏi cần khai thị nữa. Xin mọi người hãy nhiếp tâm niệm Phật để người bệnh cũng nhiếp tâm niệm theo thì tốt hơn.
Cụ Hồ Thị Lan, khi Diệu Âm tới thì cụ đã bị mê man nằm im thiêm thiếp. Hỏi gia đình thì biết Cụ không niệm Phật tốt mấy, con cháu trong gia đình chưa vững lắm về pháp Phật,... chính vì vậy mà Diệu Âm khuyên giải khá nhiều, nhưng ít ra cũng 30 phút mới nói một lời ngắn. Coi trong video thấy nhiều là do họ niệm nhiều lần, và người quay phim quay nhap lại, không có chia ra mà thoi.
Sau khi cụ tắt hơi, thấy thoái tướng không được tốt, nên trong 4 giờ đầu Diệu Âm nói thêm. Khi thấy tướng đã chuyển đổi thì Diệu Âm an lòng ra về... Trước khi ra về có dặn mấy dòng tự tiếp tục niệm Phật là đủ, không cần nói thêm gì nữa.
Riêng Cô KIM PHUONG, như mọi người đều biết, cô bị chướng nạn rất nặng nên Diệu Âm phải cố gắng hết sức để điềuu giải oan gia trái chủ, (chắc VT đã biết chứ?). Điều giải xong việc oan gia nhập thân thì cô mới ra đi được. Khi cô ra đi rồi, trong vòng 2 giờ đầu,vẫn cần sự hướng dẫn để ngừa các chướng nạn vẫn đeo theo cô. Đây là điều tốt. Đến khi thấy rõ sự chuyển tướng khá rõ rệt, đây là điều cảm ứng tốt, nên Diệu Âm an tâm ra về.
- Có nhiều cuộc hộ niệm, người khai thị nói nhanh quá, nói cứng quá, nói cao ngạo quá, hoặc sơ ý không giữ sự thành kính với Tam Bảo, hoặc nói quá cứng khi hoà giải oan gia trái chủ... đây cũng là điều không tốt lắm, cần nên chú ý sửa chữa lại.
- Có nhiều khi người HN nhắc nhở mà có tình cảnh bắt buộc người bệnh phải niệm theo, cứ lật đầu người bệnh, bắt họ phải mở miệng niệm theo, ép buộc họ phải mở mắt ra nhìn tượng phật,... đây cũng là điều không tốt. Nếu thấy người bệnh cứ ngủ hoài, thì lâu lâu cũng nên nhắc nhở họ cố gắng vùng lên kiên cường niệm Phật, vui vẻ khích tấn là điều tốt. Tuy nhiên, nhiều khi người bệnh quá mệt mỏi thì cũng phải cho họ nghỉ một chút, hoặc khuyên họ thầm niệm theo. Chu ý giúp họ giữ vững ý nguyện niệm Phật, chứ không thể bắt buộc họ được.
- Nhiều người hướng dẫn người bệnh mà cứ hỏi nhiều quá, bắt bệnh nhân phải trả lời liên tục. Không tốt. Hãy nên nói ngắn, vui vẻ một vài phút là đủ, rồi niệm Phật là được. Hỏi người bệnh nhiều quà làm họ dễ loạn tâm.
- Khi hướng dẫn, khai thị, không nên mở ra những vấn đề gì lạ, hoặc làm cho bệnh nhân khó trả lời. Nếu lỡ mở ra một câu hỏi nào, người bệnh chưa kịp trả lời hoặc suy nghĩ, thì chính người khai thị phải nhanh chóng trả lời giùm cho người bệnh liền, đừng để họ suy nghĩ hoặc phiền não. Ví dụ: mình lỡ hỏi:
Cụ muốn nằm đây hay muốn về Tây Phương? Gặp người vui vẻ thì họ trả lời được, có người họ cảm thấy khó chịu vì họ nghĩ rằng mình khinh thường họ. Thấy vậy, đã lỡ hỏi, thì phải nhanh chóng tự giải quyết liền:
Ở đây khổ quá Cụ ạ, đau đớn, nhức mỏi, hãy mau về Tây phương với A-Di-Đà Phật tận hưởng sự sung sướng, thành Bồ-tát, thành Phật nghen, v.v... va v.v.....


- Tập nói cho thật tự nhiên, cũng đừng quá vội, quá nhanh, cũng đừng quá nhừa nhựa, tấn, khích lệ... Những khả năng này sé phát triển dần theo kinh nghiệm. Thường những lần đầu thường nói vấp víu, nhưng không sao đâu, từ từ sẽ tốt dần...

 Hỏi số 69:

Sau khi tụi em niệm được vài tiếng, 3-4 hours gì đó thì gia đình đó có mời 1 vị tới ... vị đó tới thì bắt đầu đụng vào thân thể của người quá cố, tìm hơi ấm, vẽ chữ lên tay chân v.v... Khi em thấy vậy thì nhóm tụi em liền rút lui ra về vì cảm thấy không hợp với phương pháp trợ niệm của Tịnh Tông Học Hội. Sau đó em có nghe các đồng tu khác kể lại là vị đó dùng tay ấn vô trán của người quá cố suốt buổi, và lúc đó .... CD lên mọi người niệm Phật theo, niệm rất nhanh.... Vì em cảm thấy phương pháp làm như vậy có thể ảnh hưởng tới việc vãng sanh......

 Trả lời:

Trên thế gian này có rất nhiều cách hộ niệm khác nhau. Diệu Âm chỉ biết cách hộ niệm cho người lâm chung vãng sanh vế Tây phương cực lạc của Tịnh tông học hội, đây cũng Phương pháp của chư Tổ Tịnh Tông ứng dụng xưa nay cứu gười vãng sanh Tây phương cực lạc. Phươg pháp này là sự ứng dụng kinh Phật một cách cụ thể, chính xác và rất đúng theo các kinh A-di-đà, Vô lượng thọ, quán vô lượng thọ và các kinh đại thừa khác.

Còn những cách hộ niệm khác thì vì không biết cho nên không dám bàn tới! 
Trước đây Diệu Âm có đọc qua những cách gọi là trợ niệm rất lạ lùng, ví dụ như người hộ niệm lấy tay chận động mạch máu chính ở cổ của người bệnh, chỉ cho máu chạy lên đầu, không cho máu chạy xuống dưới (?). Phải tạo một vết thương cho chảy máu để thần thức theo đó mà xuất ra, v.v... những phương cách này nghe qua quá nguy hiểm! Mất tự nhiên! cũng không biết bắt nguồn từ đâu? Nên Diệu Âm quyết định không dám theo!

Có một sách khác trình bày cho người bệnh nghe đến những cảnh giới rất ghê sợ! Những người bình thường nghe đến nhiều khi cũng phải sợ rợn tóc gáy huống chi là người sắp chết. Điều này trái với cách hộ niệm của Tịnh độ tông. Tịnh độ tông thì làm cho người ra đi an lành, vui vẻ, ứng theo kinh gọi là tâm bất điên đảo, còn ở đây thì ngược lại. Thấy vậy Diệu Âm không dám theo. 

Có nhiều cách gọi là "Hộ niệm", nhưng thực ra hình thức giống là pháp chiêu hồn, lên đồng, pháp cầu siêu sau khi chết, v.v... chứ không phải hộ niệm vãng sanh. 

Có những pháp hộ niệm người chết, nhưng không phải giúp cho người sắp bỏ báo thân vãng sanh Cực lạc quốc của Phật Adiđà, mà họ giúp cho ngưòi chết thoát được cảnh giới xấu nào hay cảnh đó, nhất là ba đường ác, và cầu cho người đó tái sanh trở lại làm người, hoặc cũng có thể thành các vị Thần (A-tu-la), chứ không phải về nước cực lạc, v.v.... 

Tất cả những cách hộ niệm khác lạ này Diệu Âm không biết rõ, nên không dám phê bình đến. Chư vị muốn biết phải tự tìm hiểu lấy và nếu đem áp dụng thì đúng hay sai quí vị phải tự chịu trách nhiệm lấy về vấn đề nhân quả. Trong đời Diệu Âm đã chứng kiến tận mắt rất nhiều cuộc niệm Phật vãng sanh, thoại tường tốt bất khả tư nghì, người ra đi theo Adiđà Phật về tây phương, thật đúng như kinh Phật dạy. Thấy vậy Diệu Âm quyết lòng tin theo pháp hộ niệm của Tịnh tông và nhiệt lòng tuyên dương pháp này để cứu người vãng sanh. Quyết lòng không dám thay đổi, cũng không dám hiếu kỳ, hay bắt chước người khác thí nghiệm những phương pháp lạ. 

Nhắc lại, Phưong pháp hộ niệm của Tịnh Tông là giúp cho người sắp xả bỏ báo thân niệm câu Adiđà Phật cầu sanh Tịnh độ. Nếu người đi làm được ba điều Tín-Nguyện-Hạnh đầy đủ, hơn nữa được trợ niệm cẩn thận thì hình như người nào cũng ra đi an nhiên, nhiều tướng lành hiện ra bất khả tư nghì. Dựa vào kinh ấn chứng ta tin tưởng người đó được vãng sanh Cực lạc. Hiện tại ỏ VN hiện tượng này đã xảy ra khắp nơi, hàng ngày, thật là một cơ duyên thù thắng cho người VN. 

Những điều cấm kỵ căn bản là: 
* trong vòng 8 giờ từ lúc tắt thở,
- Không được đụng chạm vào thân xác người chết.
- Không được hiếu kỳ sờ mó, thăm dò hơi nóng
- Người thân kiên cữ khóc lóc

Trường hợp nêu ra trong câu hỏi này thì thân xác đã bị đụng chạm, bị vẽ vời, bị ấn vào trán để làm phép gì đó, v.v... nghĩa là bị đụng chạm quá sớm sau khi tắt thở. Đây là điều không hợp với cách hộ niệm của Tịnh tông. 

Hỏi rằng, đó là phưong pháp gì? Có đúng không? Thần thức được vãng sanh không? Có bị nạn gì không? Sẽ đi về cảnh giới nào? ... Xin thưa rằng, Diệu Âm không biết. Chỉ biết chư Tổ Tịnh độ cấm làm như vậy!

 Hỏi số 70:

Thầy tôi cũng tu theo pháp môn TỊNH ĐỘ đó chứ, nhưng không hiểu sao giáo lý lại không sâu rộng như PHÁP SƯ TỊNH KHÔNG và chư vị, phần lớn phật tử trong chùa bây giờ đều đi lạc đường hết vì không có một người nào hướng dẫn đúng đắn hết, nếu thầy TỊNH KHÔNG mà có thể đến VIỆT NAM khai thị thì phước đức vô lượng vô biên cho phật tử tại Việt Nam.

Trả lời:

Xin đạo hữu không nên phân biệt như vậy. Nên nhớ mỗi người có mỗi hạnh, mỗi người có mỗi vị trí khác nhau.

Ngài Tịnh Không có cái hạnh giảng pháp (Giảng Pháp Tam Muội). Ngài giảng rất rõ ràng chi tiết cho tất cả chúng sanh hiểu đạo mà tu hành. Ngài không bao giờ giảng nửa vời, vừa giảng vừa dấu, úp úp, mở mở. Nghĩa là trong lòng có bao nhiêu nói ra hết để mong chúng sanh hiểu thấu đáo mà tu hành. 

Diệu Âm nghĩ rằng, nếu Ngài về Việt Nam được thì tốt. Nhưng tốt hơn là người nghe pháp để tu, chứ không cần gì Ngài phải về Việt Nam. Băng pháp của Ngài nhiều lắm, hãy sưu tầm mà nghe và làm theo là được. Gặp Ngài chưa chắc mình hỏi được gì, vì Ngài nói tiếng Tàu. 

Còn việc Phật tử đi lạc đường, đây là chuyện rất phổ thông trong thời nay. Chính là vì người giảng pháp không giảng thấu đáo cho đệ tử tu hành. Rất nhiều người suốt một đời công phu, đến trước giờ tắt hơi cũng không biết đi về đâu, không biết lời nguyện nào để thành đạo, lời nguyện nào phải bị trầm luân trong luân hồi lục đạo. Nhiều người tu hành rất giỏi nhưng tu càng giỏi thì tâm càng ngạo mạn, không chịu theo kinh Phật phụng hành, tự nghĩ ra cách tu riêng của mình, dẫn chúng sanh đi lạc đường, mất phần giải thoát. Nhiều lắm. 

Nhất thiết duy tâm tạo. Tâm vọng tưởng thì theo cảnh vọng. Tâm cống cao thì dù tu hành có giỏi cho mấy, nhiều lắm là theo loài A-tu-la (quỉ thẩn) là cùng. Tâm mơ hồ chắc chắn phải bị cảnh mơ hồ trói buộc. Tu hành dù có giỏi cho mấy, mà không rõ đường đi vãng sanh thành Phật, cũng chỉ hưởng chút phước nhân thiên là cùng, mà thực ra, chưa chắc đã hưởng được phước báu nhân thiên. Vì sao vậy? Vì một niệm cuối cùng nó xác định tương lai. Một ý niệm sân giận con cháu, sân giận đệ tử, sân giận người khác làm xấu, v.v… thì chính ta đi tuột xuống địa ngục. Tham lam đi theo Ngạ quỉ, ngu si lọt vào hàng bành sanh. Đạo hữu cố gắng nhớ kỹ lời này cố gắng bỏ lan tạp khi sân giận, tham dâm, mê muội, cạnh tranh, ganh tỵ, nói xấu người này người nọ. Có vậy tâm của mình mới thanh tịnh, thoải mái. 

Người tu hành mà thấy ai làm điều gì cũng chê bai, gặp gì cũng bài xích, chống hết người này đến người khác … thì dù hình tướng có là gì đi nữa cũng không phải là bậc chân tu hạnh đâu. “ Nhược chơn tự đáo nhơn. bất kiến thế gian quả” (nếu là người chơn chánh tu hành, không được nhìn lỗi của người khác). Ấy thế mà có nhiều người cứ tìm lỗi lầm của người khác để chống báng. Thậm chí, nhiều khi, họ không có lỗi mình cũng tìm cho ra lỗi để chửi bới, bài xích… Đây là điều rất phổ biến của người thường tục. Tệ hại lắm. 

Người tu hành mà tâm không từ bi hỷ xả, cố chấp thì nhất định không phải là bậc chân tu hạnh.

Ta tu hành phải tránh xa điều này. Muốn vãng sanh, Đạo hữu nên cố gắng chú ý những điểm này. Cứ thế chứ không cao xa đâu (và xin nói rõ, đây là nói chung để biết, chứ không phải dạy đạo hữu đâu nhé)…

Nói thêm, trước khi chết mà không biết hộ niệm, cứ cầu xin bác sỹ chữa trị, cứ nói “còn nước còn tát”, v.v… chắc chắn sẽ bị hại thê thảm! 
Vừa chết xong thì bị đưa xác vào nhà xác, ướp lạnh, chích thuốc chống rã thân xác, cố gắng giữ các xác được lâu khỏi bị thúi cho con cháu tựu về nhìn, khóc lóc v.v… chắc chắn sẽ bị hại thê thảm.

Chết xong thì đụng chạm vào xác thịt, ôm nắm, níu kéo, bị con cháu tắm rửa, thay quần áo, đụng chạm vào thân xác, v.v… khóc lóc, than thở, gào thét… tất cả đều gây đau đớn, khốn khổ, buồn bã, luyến tiếc, khủng hoảng… cho người bệnh. Tạo ra cơ duyên bị đọa lạc. Chắc chắn sẽ bị hại thê thảm. 
Nhiều người tu hành suốt đời mà không hiểu được đạo lý này. Thật đáng thương.

Cho nên, biết “Đạo” mới giải thoát, không biết “Đạo” bị đọa lạc. Đạo này chính là đường niệm Phật cầu vãng sanh Tịnh độ, rồi chuẩn bị hộ niệm cho nhau để cứu nhau vãng sanh, chứ “Đạo” không phải là tụng kinh gõ mõ đâu.

Hỏi số 71:

Người được HN là một Ông Cụ 89 tuổi đã được HN niệm gần một năm, mỗi tuần hai lần, mỗi lần 1giờ. Ông vẫn còn tỉnh táo chỉ không đi được thôi và phát âm khó nên thường niệm thầm theo BHN. Ông và gia đình đều rất thành tâm,nhưng gần đây Ông hay bị HÔN TRẦM trong giờ HN.
Bên cạnh ông luôn luôn có một con chó đi theo, bất cứ ai lại gần nó đều không bằng lòng. Vì BHN quen thuộc rồi nên nó không cắn. Như anh đã hướng dẫn trong các buổi nói chuyện về HN. VT sợ chú chó sẽ là chướng ngại khi Ông LÂM CHUNG.
Theo Anh trường hợp này nên xử lý như thế nào?(BHN và gia đình của Ông cần làm những gì ?)

 Trả lời:

Cảm ơn Văn Tập, em đã hỏi 1 câu hỏi rất hay, rất đặc biệt, rất cần cho người đi HN và gia đình người bệnh, nhất là ở thôn quê VN.

Câu hỏi có mấy vấn đề riêng rẽ. 

1) Ông cụ lâu nay tỉnh táo, nhưng gần đây lại hôn trầm trong giờ HN. 
- Có thể là gần đến giai đoạn cuối cùng nên ông thường rơi vào trạng thái hôn mê chứ chưa chắc là hôn trầm lúc HN đâu. Ngườì nghiệp chướng nặng, trước lúc lâm chung khó tránh khoỉ cảnh này. Không những hôn trầm, mà coi chừng nhiều khi bị oan gia traí chủ tấn công đến thất điên bát đảo trong tâm mà mình không hay đó! Đây là chuyện thường tình chứ không có gì đặc biệt.

Hãy khuyên gia đình ăn chay, phóng sanh, làm thiện, bố thí, cúng dường, niệm Phật, v.v... hồi hướng công đúc cầu giaỉ oan gia trái chủ, giaỉ nghiệp cho ông. Thường lạy Phật, cầu tam bảo gia bị, và thành tâm thay cho ông sám hối nghiệp chướng. Tuyệt đối không sát sanh hại vật. 

Nếu ông cụ nằm lâu năm quá, hãy chăm sóc kỹ một chút, có thể ông mệt mỏi quá mà sanh ra như vậy. Hãy xoa bóp các khớp xương, xoa lưng, các huyệt ở thái dương, sau ót, vai, bóp tay chân để maú huyết lưu thông tốt hơn. Xoa bóp trên đầu nhiều một chút để tránh chóng mặt nhứt đầu, tránh hôn trầm. Nên cho uống nước nhiều một chút để khỏi bị thiếu nuớc mà kiệt sức. Ăn uống hỏi cần kiên cữ nữa làm chi (hẳn nhiên là ăn chay mới tốt nhé). 

Khuyên ông cụ mau mau sám hối nghiệp chướng, ngày đêm niệm Phật cầu vãng sanh. Mau mau buông xả, đừng lưu luyến gì khác, vì ngày giờ ra đi không còn xa nữa đâu. Con cháu trong nhà phải tích cực hỗ trợ đuờng vãng sanh cho ông cụ, nếu con cháu không hỗ trợ thi coi chừng bị trở ngại lớn đó. 

Và, đây cũng là một bài học rất hay, người tu hành chớ nên ỷ lại. Bây giờ thì lý luận trên mây xanh, chứ lúc cuối đời thì coi chừng mê man bất tỉnh. Triệu triệu người tu hành, khó tìm ra 1 người thoát sanh tử là do chuyện này đây. 

Vậy thì mau mau buông xả, đừng chấp, đừng chê, đừng luyến lưu, đừng tham sân si nữa. Hãy mạnh dạn buông tất cả xuống để tìm đường V/S về với Phật A-di-đà. Tất cả yêu thương, giận hờn, ganh ghét, v.v... trên đời này đều có duyên nợ cả. Người biết tu hãy biến tình yêu thành tri kỷ, biến thù hận thành bạn hiền. Hãy quyết lòng chuyển tất cả những duyên nợ này về Tịnh độ hết đi, để chúng ta cùng nhau về Tây phương thành Phật độ chúng sanh thì hay hơn. Đây chính là vì chúng ta yêu thương nhau đó. 

Đời là khổ, người tu hành biết khổ thì hãy mạnh dạn lià khổ ra để đi về cõi Cực lạc, đây gọi là "cát ái", có cát aí mới thoát ly Ta-bà, mới thoát được nghiệp, mới tránh được cảnh hôn mê ở giây phút cuối cùng. 

2)Bên cạnh ông luôn luôn có một con chó đi theo, bất cứ ai gần nó đều không bằng lòng. Đây là điểm chính của vấn đề, nêu lên câu hỏi này rất hay. 
Nếu VT đọc kỹ trong Khuyên Người Niệm Phật, thì có chỗ Diệu Âm đã nói đến vấn đề này rồi. Nhưng mấy ai đọc hết được bộ Khuyên Người Niệm Phât, mà có đọc rồi cũng nên nêu chuyện này ra. Biết mà cũng hỏi là chủ yếu giúp cho nhiều người cùng biết, thì câu hỏi này thuộc về loại "Vì lợi ích chúng mà hỏi", công đức vô lượng.

Nhiều người hộ niệm mà không chú ý đến chuyện này, nhiều khi công phu hộ niệm cả năm trường bị phá hỏng bởi 1 con chó, 1 con mèo trong nhà. Thật đáng tiếc, và nhất là, rất tội nghiệp cho người chết! 

Ông cụ thương con chó, con chó thương ông cụ, nó cứ bám sát theo ông cụ để bảo vệ cho ông cụ, thì đây thật sự là một chướng ngại rất lớn cho đường V/S của ông cụ. Thương là "ÁI", nhớ là "LUYẾN". Luyến ái con chó thì thật sự là hiểm họa cho kiếp số trong tương lai!

Trước khi hộ niệm, những lời dặn dò gia đình, có điều yêu cầu gia đình, nếu có nuôi chó, mèo, nói chung là gia súc, thì phải nhốt chúng lại, không được để chúng đi tự do, nhất là chó, mèo. 

Nếu không làm nhốt được thì phải đặc biệt lưu ý coi chừng chúng, đừng để chúng lại gần, nhất là lúc lâm chung, vừa tắt hơi. 

Hơn nữa, không được để chúng lai vãng trong suốt thời gian hộ niệm sau khi tắt thở cho đến khi thật sự an toàn vang sanh. 

Lưu ý canh chừng không an toan bằng nhốt lại. Ở đây không những không nhốt mà còn để con chó kèm theo sát bên người sắp chết thì thật là đại nguy hiểm! 

Nên nhớ, lúc tắt hơi xong, ta thì không thấy gì cả, chứ coi chừng con chó nó thấy rất rõ ông chủ nó đang làm gì, đang bị chướng ngại gì, đi đâu, có bị ai hà hiếp không, nó có thể thấy những hình ảnh mà ta không thấy, v.v... Nó có thể phản ứng rất mạnh, nhanh chóng, hung dữ... không ai có thể cản ngăn nó được đâu. Ví dụ, nó nhảy vô vồ tới chụp cái xác, cấu xé cái xác người chết (thật ra là nó có thể hiểu lầm, hoặc còn nhiều nguyên do khác nữa...), nếu vậy, thì chắc chắn mất V/S, mà còn tạo cảm giác kinh hoàng cho người chết nữa, đưa đến chỗ đọa lạc. Hậu quả chắc chắn không tốt! 

Cho nên, phải khuyên người nhà nhốt nó lại, nếu không nhốt được thì nhờ thú y họ cho thuốc mê trước để nhốt. Khuyên ông cụ phải biết xa con chó ra, không nhớ nó nữa. Lúc chết mà nhớ thương con cháu còn bị trở ngaị thay, huống chi quyến luyến con chó! 

Xin đừng để quá trễ! 

Câu hỏi này cũng là dịp nhắc nhở người HN, khi hộ niệm phải chú tâm coi chừng mèo chó. Bên này xem chừng bên kia, nếu thâý có mèo chó tới thì đứng lên chận chúng lại, hay đuổi chúng đi.

  Diệu Âm - Nguồn TVHS

Từ khóa
Lưu ý : Nguoiphattu.com sẽ biên tập ý kiến của quý vị trước khi xuất bản. Người Phật tử hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và sẽ không đăng những ý kiến cực đoan. Các ý kiến viết bằng ngoại ngữ, tiếng Việt không dấu hoặc có tính chất quảng cáo sẽ không được đăng. Cám ơn sự đóng góp và quan tâm của quý vị.
Xem tin tức theo ngày:

Tin tức liên quan