Phật sử-Tưởng niệm

Tinh thần Bồ Tát Thích Quảng Đức

nguoiphattu.com - Khi tôi lớn lên, biết nhận thức đủ đầy giá trị lịch sử của công cuộc đấu tranh Phật giáo năm 1963, thì tất cả dường nhưdần đi vào thế ổn địnhvà ngọn lửaBi Hùng Lực của Bồ Tát thích Quảng Đứccũng đang nguộitàn!

Kỷ niệm 50 năm Pháp Nạn lịch sử PGVN 2507-2557 (Bài 3)

Tại sao trái tim Ngài Quảng Đức thiêu không cháy?

Nhiều ý kiến nhận định đó có thể  do hoàn cảnh khách quan , hoặc do  có một bàn tay nào đấy thọc sâu vào nội tình Phật giáo, cố tình làm nguội lạnh ngọn lửa  Bồ Tát Thích Quảng Đức và và chuyễn hướng ý nghĩa cuộc đấu tranh bất bạo động  ấy sang một lối rẽ đen tối khác.  Nếu không thì có lẽ do chính kiến thức non kém của mình còn chưa đủ nhận ra dược những vấn đề chung quanh đó.

                   Có lẽ là vậy!

                   Vẫn biết rằng , từ sau  Pháp nạn  nắm 1963  đó trở về sau Phật giáo miền Nam còn  phải trãi qua nhiều giai đoạn lận đận, truân chuyên  nữa với nhiều hình thức đấu tranh khác. Đó là xu thế tất yếu một khi PG khi ấy đã trở thành một khối thống nhất , có hiến chương, có đường lối   rõ ràng của một tổ chức Phật giáo thời  đại.

                    Nhưng với thiển ý mình, tôi vẫn xem tất cả  mọi diễn biến đều nằm trong  một  đường dây xuyên suốt, không có đứt quảng. Tất cả đều từ sức mạnh của ngọn lửa Bồ tát Thích Quảng Đức mà có được.

                    Đó là việc lớn.

                    Tôi rất tự hào mình thuộc thời đại Quảng Đức, là một công dân Phật tử thuộc Miền Quảng Đức (khu vực phân lập của Giáo Hội là Sài gòn- Chợ Lớn- Gia Định) và đương nhiên Pháp danh đầu tiên của tôi cũng là từ họ Quảng - theo mong mõi của chư tôn lãnh đạo Phật giáo thời bấy giờ là tất cả các  cư sĩ Phật tử  đều sẽ mang”họ” Quảng của  Bồ Tát Quảng Đức.

                    Chính tinh thần ngọn lửa Bồ Tát Thích Quảng Đức đã un đúc nên  sức mạnh của Tăng Tín Đồ  Phật giáo trên từng cửa đời tu tập và  giữ gìn  ngọn cờ ngũ sắc thiêng liêng trong một quảng thời gian khá dài, phần lớn  đều  chạm  mặt với nghịch duyên mang nhiều tên gọi.

                    Với riêng tôi, tinh thần ấy đã giúp vững bước và tin yêu cuộc sống thiết tha  trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Vì vậy, nhờ có niềm tin đó mà mỗi năm nhân mùa Phật Đản , tôi và gia đình đều  lấy làm tự hào khi  treo lên trước nhà lá cờ Phật giáo  tươi sắc, điểm xuyết với một góc  trời xanh, dù chung quanh  đò không có ai treo như mình! Một lá cờ mà vì nó một triều đại phải tan tành; và một lá cờ như vậy mà vẫn có người ngây ngô hỏi rằng “Anh treo cờ nước nào vậy?”. Mấy chục năm trường rồi đến giờ vẫn vậy. Sự ngây ngô vẫn còn .

                 Cái tinh thần ấy  đã hòa quyện vào từng  máu thịt, hơi thở. Nó len lõi theo từng  ngày thàng bôn ba  lận đận , thậm chí khi thi vẽ tôi cũng chọn hình ảnh Bồ Tát Thích Quảng Đức thể hiện. Nhất là ành  Bồ Tát ngồi viết Lời Nguyện Tâm Huyết

 

với câu nói dõng mãnh của Ngài "Tôi thiết tha kêu gọi Đại đức , Tăng Ni và Phật Tử, nên đoàn kết  nhất trí, hy sinh để bảo tồn Phật pháp”. May mắn làm sao  cho đến hôm nay được sự giúp đỡ của đạo hữu Đức Quảng, tôi mới biết tác giả chụp bức ảnh đó năm 1963 là  huynh trưởng GĐPT  Hồ Quang Thanh (làm kỷ thuật trong phòng tối thời bấy giờ). Năm 1965 bức ảnh được VHĐ chọn in thành lịch và phổ biến rộng rãi. Đạo hữu Đức Quảng đã chụp lại từ  những tờ lịch đó và trau chuốc  cho sắc nét hơn như chúng ta đã thấy.

                  Cuộc sống trong tôi, dù ngoài xã hội hay trong môi trường đạo, cuộc trải nghiệm sâu sắc nhất  chính là tinh thần Bồ Tát Thích Quảng Đức. Vì thế  cả một quảng đời thanh xuân của mình , tôi luôn sống  bằng tâm nguyện dấn thân , không ngại khó, không ngại  khổ (vì đã từng là con nhà nghèo rồi có chi mà phải sợ khổ).

                   Trong môi trường hoạt động thanh niên Phật giáo, những kết hợp đó còn giúp cho  tôi một ý chí quyết đoán, chấp nhận  phần khó về mình  với một tâm hồn hoan hỷ để hoàn thành  trách nhiệm huống dẫn đàn em. Cò lẽ vì thế mà trong Tổng Vụ Thanh Niên có sáu Vụ, tôi đã có thời gian lăn lộn  sinh hoạt hết  ba Vụ (Gia Đình Phật Tử-Sinh Viên Phật Tử và Học Sinh Phật tử). 

Tác giả - đoàn sinh GĐPT lúc bấy giờ

theo đây năm tôi 18 tuổi trong màu áo Học Sinh Phật Tử khi được biệt phái  sang hổ trợ  xây dựng . Về trường hợp này có không ít  lời ra tán vào không đồng tình cái sự “năng nổ” ấy của tôi, thậm chí có cả những lời miệt thị. Nhưng cho đến tận bây giờ tất cả đều cho thấy câu trã lời vô ngôn bằng những diễn bày thế sự trước mắt,  không theo mong muốn bất kỳ ai.

                 Tinh thần dấn thân của mình vẫn còn nguyên giá trị.

                 Những ngày Phật đản này , nhiều lớp anh chị huynh trưởng  cùng thời, dù đã bước vào cái độ tuổi “hồi đó” nhưng cũng  thường hay gặp nhau để nhắc chuyện…hồi đó ! Nhiều anh chị tỏ ra tiếc nuối , thầm tự trách mình rằng sao hồi đó không  hoạt động, không làm nhiều như Nó (tôi DKT) để bây giờ có muốn làm cũng  không còn  sức lực mô mà làm. Cũng có nhiều anh chị khác thì  khẩn khoản, rụt rè , ngại ngùng vì khi xưa đã xài hết vốn liếng chợ đời để “tặng “ tôi .

             Nói chung thì thương lắm. Bây giờ mà còn trách ai được nữa và có ích lợi chi. Thôi thì hảy kể lại với thế hệ  đàn em rằng hảy sống và cống hiến hết mình khi sức lực và nhân duyên  còn mở lối. Hảy mang trong mình con tim  và tinh thần của Bồ Tát Thích Quảng Đức để phụng sự đạo pháp – dân tộc.

              Câu trã lời là cách sống tự tại của mình trong hiện tại, nhỏ nhất là qua hình ảnh tại sao vẫn hiên ngang treo cờ Phật giáo mừng Phật đản giữa trùng vây bị gán cho là xa lạ ! Việc treo cờ ấy tôi quan niệm rằng  nếu mình chưa  hay không làm được việc gì lớn cho đạo pháp thì ít ra  một lá cờ treo lên  nhân ngày Phật đản  cũng không phải khó khăn gì và không tốn một giọt mồ hôi nào. Chính tinh thần Bồ Tát Thích Quảng Đức đã  khơi  dậy trong tim mình dòng nhệt huyết  BI TRÍ DŨNG , cái vốn sống vô giá trong mọi thời đại. Nếu tôi thiếu vắng đi điều ấy thì có lẽ hôm nay không có những dòng này , không có  những mùa Phật đản  lá cờ Phật giáo âm thầm tung bay nơi góc cao  mái nhà mình hằng năm.

               Và đó cũng là câu trã lời cho câu hỏi Tại sao  mỗi năm vào dịp  Phật đản và kỷ niệm ngày Bố Tát thích Quảng Đức thiêu thân tôi thường có  bài viết mà chủ đề không hề thay đổi ( các bài “…NĂM XIN ĐỪNG QUÊN).

                                                 Tưởng Niệm 49 năm ngày Bồ Tát Quảng Đức tự thiêu

Lưu ý : Nguoiphattu.com sẽ biên tập ý kiến của quý vị trước khi xuất bản. Người Phật tử hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và sẽ không đăng những ý kiến cực đoan. Các ý kiến viết bằng ngoại ngữ, tiếng Việt không dấu hoặc có tính chất quảng cáo sẽ không được đăng. Cám ơn sự đóng góp và quan tâm của quý vị.
Xem tin tức theo ngày:

Tin tức liên quan