Văn hóa Văn học - Tùy bút

Mới nhất

Chuyện cổ tích về ngoại...

Sống bên ngoại suốt thời thơ ấu tôi chưa thấy ông bà nặng lời với nhau bao giờ. Khi ông làm gì không đúng ý bà, bà thường cười cười nói: cháu xem, ông buồn cười chưa kìa... Ông chỉ lẳng lặng làm lại cho vừa ý bà mà không bao giờ tỏ ý bực bội hay nói lại bà một câu. Và tôi luôn nghĩ bà tôi thật hạnh phúc, tôi đâu biết bà đã từng nếm trải mất mát, khổ đau. ...

Sóng lặng biển êm

(Tưởng niệm Ni Sư Thích Nữ Như Thủy vừa viên tịch vào lúc 8:15 sáng ngày 17 tháng 03 năm 2018 tại Chùa Phổ Hiền Thành Phố Worcester, Tiểu Bang Massachussets, Hoa Kỳ).

Nén hương đưa tiễn

Chiều nay, khi vừa tham dự tiệc chay gây quỹ xây dựng một chùa ở Thủ Đức, Việt Nam xong, tôi chợt nhận được tin từ một Phật tử chùa Viên Quang, Ohio, Hòa Kỳ nhắn sang là Cụ Ngân (Nhật Hiếu Thiện) đã từ trần. Tôi bàng hoàng, xúc động và yên lặng. Hàng ngày ở đây đó, tôi thường nghe tin những người mình quen biết lần lượt ra đi.

Người nằm xuống vẫn 'thương bạn bè qua sông qua suối không có đò'

Nhạc của Anh Việt Thu có sức ảnh hưởng trong cuộc đời tôi rất lớn bởi vốn bản tính dễ cảm và thích văn thơ của mình; khi chân ướt chân ráo gia nhập trước tiên là GĐPT tôi đã được mời lên hát trong nhiều buổi văn nghệ tại chùa mà bài hát đạo chưa thuộc bài nào nên cứ hát mãi ca khúc Đa Tạ, đến nỗi anh chị huynh trưởng đoàn sinh GĐPT khi ấy gọi tôi với biệt danh là “Anh Đa Tạ”

Mẹ tôi

Mẹ tôi ở tuổi ngoài bảy mươi, tuối thất thập cổ lai hy. Mẹ sinh ra ở vúng nông thôn “Khu Năm dằng dặc khúc ruột miền Trung”.

Xin gởi sự chia buồn sâu sắc của con đến với Ni Sư trụ trì thiền viện

Người tổ chức một chuyến đi hành hương đầu năm cho các Phật tử và quý sư cô trong chùa. Vì các cô còn trẻ lại quanh năm ở trong thiền viện ít có dịp ra ngoài, nên Ni sư đã cho phép các “con” của mình có cơ hội được tắm biển, cảm nhận được không khí thiên nhiên, và sự bao la của trời đất.

Rét đậm lòng xuân

Cuối năm, bình thường khí lạnh trùm phủ trên cả nước, họa hoằn đôi khi được đất trời ưu ái cho khí lạnh trôi giạt về phương mô. Năm nay, cũng vẫn là khí lạnh, không gian phủ xóa màu trắng đục đem cái rét thấu xương phủ trùm lên các tỉnh phía Bắc, nhất là vùng Tây Bắc, nơi mà có những vùng dân chỉ ăn ngô khoai, ngày tết hoặc lễ lớn của người sắc tộc mới nhìn thấy được hạt cơm hạt nếp từ miền xuôi đem lên.

Là Phật tử xin giữ lòng tự trọng

Là Phật tử nên giữ lòng tự trọng. Chư tổ chỉ tuỳ duyên hành đạo, chứ không tuỳ tiện theo ai. Với lối sống vong bản thì hậu quả sẽ khó lường. Văn hoá là vận mệnh của quốc gia dân tộc. Nếu để bị xâm thực xối mòn và xem thường lịch sử thì đó là có lỗi với tổ tiên. Quý Phật tử nghĩ sao lại đi chúc mừng giáng sinh đến chư tôn đức Tăng Ni.

Vô thường cũng hay !

Xưa nay bài học vô thường/Hiểu xong chợt biết mình là sương bay/Quy luật phải có đổi thay/Tâm ngu mới sáng, tâm ngây chuyển thiền

Xem nhiều

Xin gởi sự chia buồn sâu sắc của con đến với Ni Sư trụ trì thiền viện

Văn học - Tùy bút

Người tổ chức một chuyến đi hành hương đầu năm cho các Phật tử và quý sư cô trong chùa. Vì các cô còn trẻ lại quanh năm ở trong thiền viện ít có dịp ra ngoài, nên Ni sư đã cho phép các “con” của mình có cơ hội được tắm biển, cảm nhận được không khí thiên nhiên, và sự bao la của trời đất.

Lời con muốn nói

Văn học - Tùy bút

Những dòng tùy bút này là những suy nghĩ, cảm xúc của một phật tử trẻ dành cho một người thầy, người đã khai mở ánh sáng Từ bi của Phật pháp đến với quê hương. Người thầy đáng kính trong những dòng tâm sự dưới đây là Đại đức Thích Tâm Hòa, tăng chúng chùa Hoằng Pháp, trụ trì chùa Hòa Phúc.

Thế giới A Di Đà Phật là thế giới của tình thương và chân thật

Văn học - Tùy bút

Từ trong phiền não và khổ đau của chúng sanh, Đức Phật A DI ĐÀ với tình thương vô bờ bến, đã hoàn thành viên mãn bốn mươi tám Đại Nguyện nhằm bạt độ hết muôn loài chúng sanh, giúp chúng sanh thoát cảnh trầm luân trong bể khổ luân hồi từ vô lượng kiếp đến nay.

Ghi nhận từ Pháp hội Lương Hoàng Sám ở chùa Phú Đức Nha Trang

Văn học - Tùy bút

Thành công lớn nhất của Pháp hội Lương Hoàng Sám tại chùa Phú Đức là mọi người đều hoan hỷ khi hiểu rõ dù tu theo pháp môn gì cũng cần phải quy y Tam bảo, đoạn nghi sinh tín, sám hối và và phát tâm bồ đề làm nhiều điều thiện và hồi hướng cho hết thảy chúng sanh.

Nhớ về những kỷ niệm bên Hòa thượng Thích Thanh Từ

Văn học - Tùy bút

Tôi may mắn được diện kiến Hòa thượng từ những năm trước 2.000. Khi đó thầy còn khỏe. Nếu những ai đã từng được Hòa thượng trực tiếp hướng dẫn cách ngồi thiền thì mới hiểu Thầy ân cần, chu đáo, nhẹ nhàng đến nhường nào. Tôi thì không thể và không bao giờ có thể quên được giọng nói nhẹ nhàng và ấm áp, gần gũi và nhiều năng lượng, mượt mà và nhiều yêu thương của Thầy.

Ngày an lạc kỳ 5: Ươm mầm yêu thương từ những điều giản dị

Văn học - Tùy bút

Ngày hôm nay, ở đây, chúng con ý thức được đôi chân quý báu của mình. Thảnh thơi, nhẹ nhàng chúng con đã cùng nhau nhận diện sự vĩ đại và tuyệt vời của đôi chân, chúng con thấy biết ơn đôi chân, biết ơn đất mẹ đã nâng đỡ đôi chân của chúng con trong bao nhiêu năm qua, biết ơn đất mẹ đã lắng nghe những mệt nhọc mà không ca thán. Chúng con biết ơn đôi chân bền chí này của chúng con. Thiền hành chiều nay thật sự tuyệt vời.

Hôm nay con về...

Văn học - Tùy bút

Hôm nay con về, con nhớ cả tình huynh đệ đã tu tập cùng nhau trong thời gian qua. Một tình cảm mà con chẳng tìm kiếm được ở nơi đâu, mọi người luôn giúp đỡ nhau, dìu dắt nhau trên con đường giải thoát. Dù những lúc đã có những bất đồng nhưng điều đó không làm chúng con xa nhau mà còn làm tình huynh đệ càng thêm khăng khít, gắn bó, bền chặt.

Phật pháp định hướng con đường tôi đi

Văn học - Tùy bút

Khi biết đến Phật pháp, tôi mới nhận ra cái ngã mạn của tâm mình rất lớn. Cả ngày, tôi chỉ vùi đầu vào học đến 1-2 giờ sáng mới chợp mắt, mới 5 giờ sáng chuông đồng hồ đã reo vang inh ỏi. Do tham, si, lúc nào cũng muốn hơn người, tôi học càng nhiều và càng khao khát những gì bỏ ra phải được đền bù xứng đáng. Đó là sai lầm thứ nhất của tôi.

Nén nhang muộn màng kính viếng nghệ sĩ Đoàn Yên Linh

Văn học - Tùy bút

Nhớ hoài, Anh bình dị lắm, đi đâu cũng kè kè túi vải bên hông, và với chiếc xe gắn máy cà tàng Anh chở theo ánh mắt chúng tôi biết bao nhiêu là tình cảm bình dị như chính cuộc sống của anh.

Chúng con không còn đói nữa

Văn học - Tùy bút

Hôm đó chúng tôi được ngủ trưa trong âm thanh hướng dẫn thiền buông thư rất tuyệt vời. Cá nhân tôi đã ngủ rất ngon. Rồi chúng tôi ngủ dậy là hát những bài thiền ca. Rồi chúng tôi đi bộ trong an lạc ngay trong thiền đường. Chúng tôi như vẫn đang được ăn nhưng là ăn bằng những bước chân bằng những hơi thở nhẹ...