Văn hóa Văn học - Tùy bút

Trang 14

Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc...

Tình mẫu tử hiện ra sống động và thiêng liêng, nó không khác với bất kỳ hình ảnh mẹ con nào, vì cùng một ngôn ngữ của tình yêu thương, sự hi sinh và tận tụy dâng hiến của mẹ dành cho con.

Thư kính dâng Thầy

Con thật là hoan hỷ, sung sướng và nghẹn ngào xúc động trong niềm hạnh phúc vô hạn. Hàng hạ căn chúng con hôm nay có duyên lành được gặp Thầy tại nơi đây. Con thật thỏa lòng mong mỏi và ngưỡng mộ Thầy, bậc chân tu đầy khả kính.

Bé Tâm khiến người lớn soi mình và xấu hổ

Cái chết thương tâm của bé Đặng Ngọc Minh Tâm, 3 tuổi rưỡi khi thấy em trai bị ong đốt chạy ra ôm em chạy và Tâm bị ong đốt 36 nốt khiến em tử vong tại khoa cấp cứu bệnh viện thị xã Bà Rịa, Vũng Tàu đã khiến cư dân mạng không khỏi xót xa, đau đớn và cảm phục.

“Chạy đi Đạt ơi!”, tiếng kêu nhỏ từ một trái tim lớn

Câu chuyện bé Tâm 3 tuổi lấy thân mình che cho em khỏi bị ong đốt và tiếng kêu “Chạy đi Đạt ơi!” với giới truyền thông có lẽ là một sự kiện đủ lớn để những người viết sực tỉnh tâm thức mà nhớ lại thói quen viết về điều tốt và người tốt.

Mái chùa nơi cho con niềm vui và hạnh phúc

Quý Thầy là chỗ dựa an bình và mái chùa quê là nơi cho con quay về nương tựa hạnh phúc mỗi khi con thành công hay cả những khi con buồn phiền, vấp ngã. Bởi vậy, khi về nhà rồi sao con vẫn nhớ...

Phật pháp định hướng con đường tôi đi

Khi biết đến Phật pháp, tôi mới nhận ra cái ngã mạn của tâm mình rất lớn. Cả ngày, tôi chỉ vùi đầu vào học đến 1-2 giờ sáng mới chợp mắt, mới 5 giờ sáng chuông đồng hồ đã reo vang inh ỏi. Do tham, si, lúc nào cũng muốn hơn người, tôi học càng nhiều và càng khao khát những gì bỏ ra phải được đền bù xứng đáng. Đó là sai lầm thứ nhất của tôi.

Nhớ Chùa

Gia đình tôi vốn theo truyền thống Phật giáo. Tôi có Pháp danh từ khi còn bé nhưng đến giờ tôi cũng không biết Bổn sư mình là ai.

Hoà thượng Thích Thanh Tứ trong tôi

Tin Hòa Thượng Thích Thanh Tứ viên tịch đến với tôi đúng vào lúc Tăng Ni Phật tử kỷ niệm 703 năm ngày Phật Hoàng Trần Nhân Tông nhập Niết Bàn .

Tiếng đóng cửa

Tôi mới chuyển đến nơi ở mới, cứ gần nửa đêm đang lúc ngủ ngon, tôi bị thức giấc vì tiếng đóng cửa rất mạnh ở lầu trên và tiếng chân lộp cộp rất khó chịu. Nhiều ngày kế tiếp nhau, vẫn tiếng đóng cửa và tiếng dép vào đúng giờ ấy khiến tôi không sao chịu nổi. Mẹ tôi khuyên: "Thôi con à, chúng ta mới đến, con đừng vội, kẻo làm mất lòng hàng xóm".

Tạm biệt Am Thuỵ Ứng tạm biệt Quảng Trị

Đoàn chúng tôi cũng với những gương mặt thân thương: Dũng, Hương, Hồng Minh, Tuyết, Thư (Hải Phòng), Thanh Tuyền- chỉ hai tuần sau chuyến từ thiện Hà Tĩnh, chúng tôi lại lên đường cho chuyến từ thiện miền Trung, lần nầy xa hơn, chúng tôi về Quảng Trị.

Lá thư không gửi

Ngày mai là ngày 20 tháng 11 rồi, em đang cầm trên tay tấm ảnh mà ngày xưa em đã chụp chung với thầy nhân ngày này. Mỗi khi cầm tấm ảnh là em lại rơi nước mắt, ngày 20-11 là ngày vui của học sinh, là ngày các học trò được dâng lên những bó hoa món quà đến những vị thầy, cô yêu thương của mình mà bày tỏ lòng biết ơn đến thầy, cô đã dày công dạy dỗ mình.

Mẹ là cô giáo

Với mẹ bây giờ, các nhu cầu về vật chất không nhiều và có thể nói không là quan trọng nữa, mà mẹ hạnh phúc nhất là niềm vui tinh thần khi được nhìn thấy con cháu ngoan hiền, gia đình hạnh phúc bên nhau

Tôi vẫn nhớ

Có lẽ chính bài học từ thực tiển của thầy cô năm xưa đã giúp chúng em một lần nữa trưởng thành hơn. Ngày xưa còn khó khăn gấp bội lần mà sao thầy cô vẫn bám trường, vẫn bám lớp. vẫn chăm chút cho chúng em từng li từng tí.

Cô Giáo mới và buổi lên lớp đầu tiên

Quê tôi nghèo lắm, mẹ tôi ngày ngày 2 buổi ra đồng, trời mùa nắng nóng như thiêu như đốt; mùa mưa bão lạnh thấu xương …ai có ở miền Trung khó nhọc thì đều thấu hiểu.... Nghĩ vậy nên nước mắt tôi cứ chực rơi, cổ họng tôi như nghẹn lời…các cháu lớp tôi thì im lặng và hình như đang chia sẻ với tôi điều gì đó về tình cảm dành cho mẹ…

Xem nhiều

Xin gởi sự chia buồn sâu sắc của con đến với Ni Sư trụ trì thiền viện

Văn học - Tùy bút

Người tổ chức một chuyến đi hành hương đầu năm cho các Phật tử và quý sư cô trong chùa. Vì các cô còn trẻ lại quanh năm ở trong thiền viện ít có dịp ra ngoài, nên Ni sư đã cho phép các “con” của mình có cơ hội được tắm biển, cảm nhận được không khí thiên nhiên, và sự bao la của trời đất.

Lời con muốn nói

Văn học - Tùy bút

Những dòng tùy bút này là những suy nghĩ, cảm xúc của một phật tử trẻ dành cho một người thầy, người đã khai mở ánh sáng Từ bi của Phật pháp đến với quê hương. Người thầy đáng kính trong những dòng tâm sự dưới đây là Đại đức Thích Tâm Hòa, tăng chúng chùa Hoằng Pháp, trụ trì chùa Hòa Phúc.

Ghi nhận từ Pháp hội Lương Hoàng Sám ở chùa Phú Đức Nha Trang

Văn học - Tùy bút

Thành công lớn nhất của Pháp hội Lương Hoàng Sám tại chùa Phú Đức là mọi người đều hoan hỷ khi hiểu rõ dù tu theo pháp môn gì cũng cần phải quy y Tam bảo, đoạn nghi sinh tín, sám hối và và phát tâm bồ đề làm nhiều điều thiện và hồi hướng cho hết thảy chúng sanh.

Nhớ về những kỷ niệm bên Hòa thượng Thích Thanh Từ

Văn học - Tùy bút

Tôi may mắn được diện kiến Hòa thượng từ những năm trước 2.000. Khi đó thầy còn khỏe. Nếu những ai đã từng được Hòa thượng trực tiếp hướng dẫn cách ngồi thiền thì mới hiểu Thầy ân cần, chu đáo, nhẹ nhàng đến nhường nào. Tôi thì không thể và không bao giờ có thể quên được giọng nói nhẹ nhàng và ấm áp, gần gũi và nhiều năng lượng, mượt mà và nhiều yêu thương của Thầy.

Thế giới A Di Đà Phật là thế giới của tình thương và chân thật

Văn học - Tùy bút

Từ trong phiền não và khổ đau của chúng sanh, Đức Phật A DI ĐÀ với tình thương vô bờ bến, đã hoàn thành viên mãn bốn mươi tám Đại Nguyện nhằm bạt độ hết muôn loài chúng sanh, giúp chúng sanh thoát cảnh trầm luân trong bể khổ luân hồi từ vô lượng kiếp đến nay.

Hôm nay con về...

Văn học - Tùy bút

Hôm nay con về, con nhớ cả tình huynh đệ đã tu tập cùng nhau trong thời gian qua. Một tình cảm mà con chẳng tìm kiếm được ở nơi đâu, mọi người luôn giúp đỡ nhau, dìu dắt nhau trên con đường giải thoát. Dù những lúc đã có những bất đồng nhưng điều đó không làm chúng con xa nhau mà còn làm tình huynh đệ càng thêm khăng khít, gắn bó, bền chặt.

Ngày an lạc kỳ 5: Ươm mầm yêu thương từ những điều giản dị

Văn học - Tùy bút

Ngày hôm nay, ở đây, chúng con ý thức được đôi chân quý báu của mình. Thảnh thơi, nhẹ nhàng chúng con đã cùng nhau nhận diện sự vĩ đại và tuyệt vời của đôi chân, chúng con thấy biết ơn đôi chân, biết ơn đất mẹ đã nâng đỡ đôi chân của chúng con trong bao nhiêu năm qua, biết ơn đất mẹ đã lắng nghe những mệt nhọc mà không ca thán. Chúng con biết ơn đôi chân bền chí này của chúng con. Thiền hành chiều nay thật sự tuyệt vời.

Cảm niệm về HT. Thích Chơn Thiện: Có ai may mắn hơn tôi...

Văn học - Tùy bút

Dù cố giữ sự tĩnh lặng nhưng tâm dao động đến khó tả. Bao hình ảnh của quá khứ lại ùa về. Những kỷ niệm của hơn hai mươi năm trước, khi Ngài làm Phó Hiệu trưởng Thường trực Trường Cao cấp Phật học, còn tôi đang là một học tăng

Nén nhang muộn màng kính viếng nghệ sĩ Đoàn Yên Linh

Văn học - Tùy bút

Nhớ hoài, Anh bình dị lắm, đi đâu cũng kè kè túi vải bên hông, và với chiếc xe gắn máy cà tàng Anh chở theo ánh mắt chúng tôi biết bao nhiêu là tình cảm bình dị như chính cuộc sống của anh.

Phật pháp định hướng con đường tôi đi

Văn học - Tùy bút

Khi biết đến Phật pháp, tôi mới nhận ra cái ngã mạn của tâm mình rất lớn. Cả ngày, tôi chỉ vùi đầu vào học đến 1-2 giờ sáng mới chợp mắt, mới 5 giờ sáng chuông đồng hồ đã reo vang inh ỏi. Do tham, si, lúc nào cũng muốn hơn người, tôi học càng nhiều và càng khao khát những gì bỏ ra phải được đền bù xứng đáng. Đó là sai lầm thứ nhất của tôi.