Văn học - Tùy bút

Tản văn: Tâm tình của Hai Vàm Tắc ngày cuối năm

nguoiphattu.com - Hai tui nghĩ tinh thần và truyền thống Phật giáo Phú Yên xưa nay luôn thực thi đúng với lời chư Phật dạy, nhứt là mấy cái câu khẩu hiệu đi đâu cũng thấy, cũng nghe rôm rả như “Tiếp tăng độ chúng, tiếp dẫn hậu lai, báo Phật ân đức”…thì nơi này quý Ngài cũng luôn cố gắng mầng gương cho hậu thế, luôn được tôn trọng triệt để, chưa bao giờ sai trái.

Hổng phải ngẫu nhiên mà gia đình Hai tui có tình cảm thân thiết với cái “xứ  nẫu” miền trung dễ mến này.Thứ nhứt là cái vụ chùa Thanh Lương  ở Mỹ Quang Nam ( Huyện Tuy An, tp.Tuy Hòa tỉnh Phú Yên )từ chổ khuất lấp trong bụi mờ làng thôn, quanh năm suốt tháng chỉ biết có mặt biển với sóng biển ngàn khơi mưu sinh, được thầy Thích Quảng Ngộ dưng lịnh  Ban Trị Sư PG tỉnh Phú Yên dìa tái thiết, xây dựng  nơi Phật ngự  ngày càng to đẹp. Nếu nói chỉ có vậy thôi thì  Hai tui với gia đình cũng chỉ là  những lữ khách hành hương thoáng qua rồi dìa như biết bao nhiêu  khách vãng lai khác; đằng này chùa Thanh Lương - thầy Quảng Ngộ lại là nạn nhân của lòng tâm huyết, phát triển đó, mà không phải chỉ có Hai tui  và gia đình  cảm thấy  rất trân trọng  thầy như một  bông sen giữa  sóng to bão dữ đâu đó nghen, mà còn là của  rất nhiều bà con khắp nơi, luôn dành cho thầy  sự  thán phục và kính nể hết mực.

Thứ hai, số là thằng con trai  thứ của Hai tui đã từ miền sông nước  miệt vàm Nam bộ dìa mần rễ xứ này từ rất lâu rồi. Cái đó cũng là  nguyên nhân chính  đưa đường dẫn lối của Bồ tát Quan Âm , khiến chúng tui tới với chùa Thanh Lương ngay trong chính những ngày sóng to bão dậy đó.

Thương chùa Thanh Lương tội nghiệp bao nhiêu thì Hai tui cũng quý trọng thầy Quảng Ngộ bấy nhiêu, mà nói thiệt, Chùa đã vậy, Thầy đã vậy thì Phật tử nơi này cũng  một dạ kiên trì, nhất tâm bảo vệ Phật pháp cũng chứng ấy. Hai tui rất  nễ phục! Bà con Phật tử nơi này luôn  một lòng ủng hộ vị Thầy  trẻ mà sớm nhận nhiều chướng duyên, không phải do bị sai khiến hay a dua gì đâu, mà là để bảo vệ chút phước phần của  xứ mình mới vừa được nhú mầm, mà giữ lòng chí thiện để dành phước báu cho con cháu mình ngày sau.

Ngày cuối năm ngồi nhớ lợi biết bao nhiêu chuyện, vui thì ít mà buồn với lo lắng thì nhiều của chùa Thanh Lương , thiệt tình Hai tui thấy rất buồn, buồn nẫu ruột luôn vậy đó. Thằng con của Hai tui mới vừa rồi có dìa  quê thăm  gia đình, nó nói quý Thầy ở Ban Trị Sự  Phật giáo Phú Yên vẫn chưa  mở một lối sống cho thầy Quảng Ngộ, với Phật tử chùa Thanh Lương, đã dùng hết ráo trọi các phương sách để khủng bố tinh thần chùa Thanh Lương,  rồi hổng ngần ngại thực  hiện luôn cái hạ sách  mà  trước đó hổng ai ngờ tới, đó là phân công nhau “di hành”, đi tới hai thôn Mỹ Quang Nam và Bắc để tụ họp  và kích động  bà con lên án, tầy chay thầy Quảng Ngộ. Nhưng mà mầng cái  việc  kỳ cục đó cũng bị bà con dành nhau dóng lên tiếng nói không đồng tình với  các ngài. Thiệt là bẻ mặt hết sức. Nhưng mà nói nào ngay, cũng nhờ cái hạ sách đó mà mấy ngài mới biết  thầy Quảng Ngộ - chùa Thanh Lương  nó nằm ở đâu trong mỗi trái tim của  bà con  nơi đây. Đáng nể bà con thiệt.

Dù vậy, Hai tui  cũng nhắc nhở thằng con mai mốt có dìa lại ngoài  nớ  nhớ  dằn lòng, và  khuyên bà con, tránh lộng ngôn xúc phạm các Ngài lãnh đạo PG Phú Yên, vì biết đâu các ngài  cũng đương có bàn  phương cách để nhằm tiếp tục  nâng đỡ thầy Quảng Ngộ bởi vì  sự thành công trong xây dựng đạo tràng, kiến thiết ngôi già lam, được lòng hết thảy bà con gần xa, chứng tỏ ngày trước các Ngài tin tưởng, nhìn thấy trước khả năng  của thầy Quảng Ngộ nên mới cắt cử dìa trụ trì cái nơi  khó khăn này? Hai tui bây giờ vẫn luôn tin như vậy. Với lợi, Hai tui nghĩ tinh thần và truyền thống Phật giáo Phú Yên xưa nay  luôn thực thi đúng với  lời chư Phật dạy, nhứt là mấy cái câu khẩu hiệu  đi đâu cũng thấy, cũng nghe rôm rả như “Tiếp tăng độ chúng, tiếp dẫn hậu lai, báo Phật ân đức”…thì  nơi này  quý ngài  cũng luôn cố gắng mầng gương cho hậu thế, luôn được tôn trọng  triệt để, chưa bao giờ sai trái.

Mấy cái suy nghỉ thiệt tình đó, Hai tui  nhắc hoài với  sắp nhỏ bởi vì gia đình  mình đã có thế hệ thứ ba luôn kế thừa Phật  pháp, tu học, sinh hoạt Phật tử  như ai. Nói tới đây Hai tui mới nhớ, thằng cháu nội mà mấy năm trước còn ăn cơm đổ tùm lum lúc  dòm thấy  trên ti di mấy bà sồn sồn vô chùa tả xung hửu đột, tưởng  sắp có uýnh lộn luôn, bây giờ cũng lớn hơn, khôn hơn khi đã biết thương cho mấy  hành động sai quấy đó, thay vì căm ghét mấy bà đó như lúc đầu. Hai tui còn mắc cười hoài  mỗi khi nhớ lợi cái hình ảnh  thằng cháu nội  bung tô cơm chạy  tùm lum khắp nhà, miệng thì dính  nhiều hột cơm lấm lem nhưng  lúc mở miệng nói thì thiệt  dễ thương mầng sao, như đã có lần kể cho bà con nghe rồi đó. Bây giờ Hai tui vẫn còn giữ cây nhang (loại 5 tất mà thường ngày  bà nội nó thắp ngoài  tượng Quan Âm lộ thiên, nó vừa bưng chén cơm vừa rút cây nhang này chạy tới nói  sẽ phạt mấy cái bà vô chùa quậy đó quý hương) bọc giấy kiếng hẵn hoi. Nó hỏi sao ông nội  cứ giữ hoài vậy? Hai tui nói là để giữ cái  tâm trí trong sáng của con, mới bây lớn mà đã biết tội phước, xúc phạm tăng bảo thì tương lai con  sẽ hạnh phúc biết chừng nào.

Mấy vị biết hông, gia đình Hai tui đã mấy đời là đoàn sinh Phật tử, trong ba hình phạt ai cũng sợ nhứt là quỳ hương so với thụt dầu và hít đất. Quỳ hương thì không nhọc công tốn sức như hai hình phạt kia nhưng một mình  đối diện với lương tâm, mắt chăm chăm vào tàn nhang đang cháy trong khi trên cao kia đức Phật vẫn mĩm cười độ lượng, sẽ không bao giờ ai còn dám tái phạm. Tức nhiên rồi nếu so sánh với mấy bà đó với bà nội của cháu thì làm sao nó thương  như  thương bà mình được. Nói nào ngay, chắc rồi  hiện giờ mấy bà đó cũng nghĩ lợi việc mình  mầng sai quấy khó coi hồi đó mà tu tâm dưỡng tánh rồi. Nghe nói đâu vừa rồi mấy bà có sai con cháu vô phụ giúp  khiêng  mấy tượng Phật  bằng đá mà thầy Quảng Ngộ đặt mầng đã xong vô chùa chờ ngày  tôn trí.

chua_thanh_luong01.jpg

Như vậy là tốt rồi. Ai cũng muốn ngôi chùa  này ngày sau con cháu mính  khi đi tới lễ bái, có chút niềm tự hào rằng đã có công lao mình đóng góp ít nhiều. Chùa của quê hương bản sở mình mà.

Hai tui  có hứa với thằng cháu nội  rằng con ráng học, ráng đi sinh hoạt với các anh chị cho tiến bộ, rồi nay mai ông bà nội sẽ dẫn con ra chùa Thanh Lương, cái nơi mà  khi con còn nhỏ đã biết vọng hướng với một trái tim bé bỏng mà trong sáng, con sẽ vào đảnh lễ tôn tượng Bồ Tát Quan Âm ngày trườc cũng vì thương tưởng bà con làng chài nghèo này mà thị hiện. Rồi cuối cùng con cũng sẽ được gặp Thầy Quảng Ngộ, cái ông thầy mà con từng hỏi “Mấy cái bà  hung dữ này kêu “Thằng Ngộ” là thằng nào vậy ông nội?” Tới khi đó con sẽ hiểu thêm vì sao ông nội vẫn còn giữ mãi cây nhang dài thườn thượt mà con rút ra đòi phạt mấy bà đó quỳ hương!

Hai tui hy vọng cuộc đời cháu nội mình sẽ lớn lên từ sự  việc  vui ít buồn nhiều của chùa Thanh Lương  ngày hôm nay

“ Cuối năm ngồi tính lại sổ đời…”ra-dô (radio) nhà ai đó vừa mở lên bài hát có câu đầu nặng nề như vậy. Thôi thì chỉ biết  thầm mong chư Long Thần Hộ Pháp gia hộ “cho chùa khỏi tái tê”(A Di Đà Phật!

Con xin sám hối giác linh cố H.T Thích Mãn Giác).

Miệt vàm ngày nước rút

Lưu ý : Nguoiphattu.com sẽ biên tập ý kiến của quý vị trước khi xuất bản. Người Phật tử hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và sẽ không đăng những ý kiến cực đoan. Các ý kiến viết bằng ngoại ngữ, tiếng Việt không dấu hoặc có tính chất quảng cáo sẽ không được đăng. Cám ơn sự đóng góp và quan tâm của quý vị.
Xem tin tức theo ngày:

Tin tức liên quan