Động hoa vàng tỉnh thức*

Thơ -Truyện- Sách

Đến với “Động Hoa Vàng Tỉnh Thức”, chúng ta không chỉ thấy bóng dáng một gã từ quan xưa cũ, mà thấy chính tâm mình đang được lắng lại qua từng câu kinh tiếng kệ.

Không vướng mắc

Thơ -Truyện- Sách

Thuở xa xưa đã có lần/Đóng vai khất sĩ lê chân đường đời/Lúc ngài mới tuổi hai mươi/Bất ngờ gặp gỡ một người không quen/Người này hút thuốc liên miên...

Tình mẫu tử

Thơ -Truyện- Sách

Cài lên áo mình một cánh hoa hồng không nhất thiết chỉ là để tưởng nhớ đến công ơn của cha mẹ mà đôi khi còn phải nhìn vào chính mình xem mình có xứng đáng cài lên áo mình cánh hoa hồng ấy hay không.

Mùa An

Thơ -Truyện- Sách

Có những mùa hoa trên cỏ mây/Lạc vào bóng nguyệt cánh chim bay/Về trên đỉnh núi mù sương ấy/Vương lại chiều xưa một bóng gầy

Về!

Thơ -Truyện- Sách

Vùi chôn dưới lớp đất miền thẳm sâu/Bóng chiều qua những mái đầu/Tiếng người than khóc nẻo đâu vọng về/Những con đường phố ủ ê/Bao ngày nhộn nhịp, bộn bề đã tan/Mái Chùa mang những niềm an...

Huế 26 tháng 3

Thơ -Truyện- Sách

Đời mới bắt đầu khăn gói về quê:/Vườn ruộng ê chề quay lên phố chợ,/Sống giữa bạn bè đứa hăng, đứa sợ,/Đứa theo bộ đội miền Bắc, đứa đi lính miền Nam.

Mười hai câu chuyện trong tạng Kinh Pali từ những kẻ bất hảo, hạ liệt, xấu ác trở thành những bậc thánh

Thơ -Truyện- Sách

Thế Tôn ví những nghiệp ác của họ làm như những đám mây che mất tánh thiện vốn sẵn có, hoặc/và những thiện căn mà họ đã gieo trồng từ những kiếp sống trước, và một khi duyên lành đến, nghe được Chơn Chánh Pháp Vi Diệu, liền giác ngộ như mây tan, ánh

Xuân an nhiên

Thơ -Truyện- Sách

Xuân chẳng mong người tốt với ta/Mong mình có thể mở lòng ra../Ta không quan trọng như mình tưởng../Sợi khói phù hư giữa tách trà!

Thắp nến hoàng hôn

Thơ -Truyện- Sách

Đời mộng mị sao lòng hoài chan chứa,/Biển mặn..đày cơn khát chẳng hề nguôi!/Ta là ai mà đắm đuối cuộc đời/Mà đánh đổi nụ cười qua nước mắt ?