Động hoa vàng tỉnh thức*
Đến với “Động Hoa Vàng Tỉnh Thức”, chúng ta không chỉ thấy bóng dáng một gã từ quan xưa cũ, mà thấy chính tâm mình đang được lắng lại qua từng câu kinh tiếng kệ.
Đến với “Động Hoa Vàng Tỉnh Thức”, chúng ta không chỉ thấy bóng dáng một gã từ quan xưa cũ, mà thấy chính tâm mình đang được lắng lại qua từng câu kinh tiếng kệ.
Nhiều người vẫn nghĩ chết là hết, nhưng theo lời dạy của chư Phật, thân có thể mất đi còn dòng tâm thức thì không bao giờ đoạn diệt. Chính nghiệp thiện hay ác sẽ dẫn dắt chúng sanh tái sanh vào những cảnh giới khác nhau.
Ta bao lần… vì một phút vô tâm/để lời nói… làm người rơi nước mắt?/Đến khi ngẫm… mới hay mình đã mất/ một tấm lòng… chỉ bởi một câu thôi…
Câu chuyện ngạ quỷ khát nước phản ánh nghiệp quả và ẩn dụ về lòng tham và sự khao khát vô tận của con người. Khi hiểu được bản chất của “cơn khát”, ta mới bắt đầu con đường buông bỏ và giải thoát khổ đau.
Theo quan điểm Phật giáo, trạng thái tâm ở giây phút cuối cùng trước khi chết có ý nghĩa quyết định đối với cảnh giới tái sinh của mỗi con người. Câu chuyện được kể lại bởi Luang Phor Ruesi Ling Dam về một người hấp hối nhìn thấy “nimitta” – điềm tướ
Đức Phật nói là mùi của người thường, người phàm (tức là người ở nhân gian) thì hôi lắm, hôi vô cùng, khó ngửi đối với chư Thiên. Dù cách xa một trăm dặm thì chư Thiên cũng thấy rất khó chịu.
Thuở xa xưa đã có lần/Đóng vai khất sĩ lê chân đường đời/Lúc ngài mới tuổi hai mươi/Bất ngờ gặp gỡ một người không quen/Người này hút thuốc liên miên...
Có bao giờ bạn rơi vào thảm cảnh/Thiếu miếng ăn, thiếu nước uống, thảm thương/Giông bão lớn thì làm sao né tránh?/Bao rối ren, đang bí lối, cùng đường!
Không Chùa Chiền, Không có riêng đệ tử/Không vật chi nắm giữ bản thân mình/Không chức danh, không màng chi tiểu sử/Liễu Liễu Đường với tâm nhẹ thênh thênh.
Cài lên áo mình một cánh hoa hồng không nhất thiết chỉ là để tưởng nhớ đến công ơn của cha mẹ mà đôi khi còn phải nhìn vào chính mình xem mình có xứng đáng cài lên áo mình cánh hoa hồng ấy hay không.
Đường trần lắm nẻo thị phi/Ham chi danh lợi, cứ đi nhẹ nhàng/Gió đời cuốn bụi mênh mang/Trăm năm cũng chỉ nước tràn bến sông
Có những mùa hoa trên cỏ mây/Lạc vào bóng nguyệt cánh chim bay/Về trên đỉnh núi mù sương ấy/Vương lại chiều xưa một bóng gầy
Hãy sống như ngày mai chết đi!/Sống cùng Trí Tuệ với Từ Bi/Hôm nay Tỉnh thức, vui hành thiện/Mai dẫu vô thường, buông , xá chi!..
Sầu bi, sợ hãi, bất an, căng thẳng, trầm uất vv là những nỗi thống khổ mà con người thời nay thường trực đối diện, khiến cuộc sống trở nên ngột ngạt, điên cuồng. Bản chất của thế giới này là khổ, đặc biệt bất lạc khổ do bất thiện nghiệp,..
Vùi chôn dưới lớp đất miền thẳm sâu/Bóng chiều qua những mái đầu/Tiếng người than khóc nẻo đâu vọng về/Những con đường phố ủ ê/Bao ngày nhộn nhịp, bộn bề đã tan/Mái Chùa mang những niềm an...
Đời mới bắt đầu khăn gói về quê:/Vườn ruộng ê chề quay lên phố chợ,/Sống giữa bạn bè đứa hăng, đứa sợ,/Đứa theo bộ đội miền Bắc, đứa đi lính miền Nam.
Thế Tôn ví những nghiệp ác của họ làm như những đám mây che mất tánh thiện vốn sẵn có, hoặc/và những thiện căn mà họ đã gieo trồng từ những kiếp sống trước, và một khi duyên lành đến, nghe được Chơn Chánh Pháp Vi Diệu, liền giác ngộ như mây tan, ánh
Xuân chẳng mong người tốt với ta/Mong mình có thể mở lòng ra../Ta không quan trọng như mình tưởng../Sợi khói phù hư giữa tách trà!
Đời mộng mị sao lòng hoài chan chứa,/Biển mặn..đày cơn khát chẳng hề nguôi!/Ta là ai mà đắm đuối cuộc đời/Mà đánh đổi nụ cười qua nước mắt ?
Kính xin chia sẻ đến quý độc giả tác phẩm "Xa vang tiếng cười",ĐƯỢ𝐂 𝐇Ò𝐀 𝐓H𝐔̛Ợ𝐍G T𝐇Í𝐂H T𝐇Á𝐈 𝐇Ò𝐀 ĐỌ𝐂 𝐕À N𝐆Â𝐌 để dâng tặng Hoà thượng Thích Tuệ Sỹ - nhân ngày Tiểu tường của Ngài.