Người Phật Tử
  • Trang chủ
  • Tin tức
    • Miền Bắc
    • Miền Trung
    • Miền Nam
    • Xã hội - Tâm linh
    • Quốc tế
    • Vesak
    • Thông báo
  • Tu học
    • Thiền tông
    • Tịnh độ
    • Mật tông
    • Luận đàm - Giảng kinh
    • Tìm hiểu - Vấn đáp
    • Tuổi trẻ - Nhật ký
  • Hoằng pháp
    • Giới thiệu kinh - sách
    • Nghi lễ tổng hợp
    • Hoằng pháp
  • Phật pháp
    • Ngày truyền thống PG
    • Nhân vật
    • Đời sống
    • Khoa học
    • Giáo dục
    • Sự kiện - Vấn đề
    • Phật sử-Tưởng niệm
  • Văn hóa
    • Xuân
    • Ý kiến - Trao đổi - Dư luận
    • Văn học - Tùy bút
    • Giáo dục - Nhân vật - Cộng đồng
    • Tác phẩm - Nghệ thuật - Đồ hoạ
  • Thư viện
    • Thơ -Truyện- Sách
    • Phim-Nhạc Phật
    • Bài giảng - Kinh
    • Phật giáo Việt Nam
  • Cộng đồng
    • Ấn tống - Cúng dường
    • Cần giúp đỡ
    • Gương điển hình
    • Tin tức
  • Đời sống
    • Sức khỏe
    • Thực phẩm - Thức uống
    • Ẩm thực chay
    • Lời Phật dạy
  • Tự viện
    • Miền bắc
    • Miền trung
    • Miền nam
    • Quốc tế
  • Giới thiệu
    • Giới thiệu
  1. Trang chủ
  2. Thơ -Truyện- Sách
  3. Ném sỏi xuống giếng

Ném sỏi xuống giếng

Tác giả Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06:45 | 17/02/2024 0 bình luận
Thích Facebook Zalo X Linkedin Whatsapp Pinterest Email Print

Tóm tắt bài viết

  • Khi còn sống phải tu hành/Trái tim hướng nẻo đất lành đừng quên,/Bản thân mình chớ nhận chìm/Xuống lòng nước thẳm, xuống miền giếng sâu/Gắng công tu tập đạo mầu...
📖 MỤC LỤC BÀI VIẾT
Ẩn / Hiện

    Phật và đệ tử một ngày

    Thong dong tản bộ cạnh ngay cánh đồng

    Chợt đâu thấy một đám đông

    Quây quần làm lễ vô cùng nghiêm trang

    Tiễn đưa một kẻ họ hàng

    Mới vừa tạ thế trong làng tuần qua.

    Bà con thương tiếc xót xa

    Mời nhiều tu sĩ về nhà tụng kinh,

    Ra đồng làm lễ linh đình

    Mong người quá cố vãng sinh an lành.

    Thân nhân cầu khẩn tâm thành

    Mong cho siêu thoát vong linh người nhà

    Tây phương cực lạc chóng qua,

    Tiếng kinh cầu nguyện vang xa trên đồng.

    Có người thắc mắc trong lòng

    Cúi xin hỏi Phật, cầu mong tỏ tường:

    "Thưa Thế Tôn, theo lệ thường

    Đọc kinh khi có người thương qua đời

    Để mong siêu độ cho người

    Đưa phần hồn họ lên nơi Niết Bàn

    Mong họ giải thoát dễ dàng

    Chẳng hay tác dụng có mang lại gì?"

    *

    Phật cười, dáng điệu từ bi

    Dắt đoàn đệ tử cùng đi băng đồng

    Tới ven bờ giếng nước trong

    Ngài cầm hòn sỏi ném lòng giếng sâu

    Sỏi kia chìm xuống thật mau

    Ngài truyền đệ tử cùng nhau quây quần

    Đứng quanh miệng giếng thật gần

    Phật bèn hỏi: "Nếu thành tâm nguyện cầu

    Kinh vãng sinh đọc dài lâu

    Sỏi kia có nổi lên mau không nào?"

    Cả đoàn đệ tử xôn xao

    Ngạc nhiên tự hỏi chuyện sao lạ kỳ

    Cùng thưa: "Kính đức Từ Bi

    Trên đời đâu có kinh gì giúp ta

    Dù tâm thành, dù thiết tha

    Dạt dào chú nguyện, chan hòa lòng tin

    Đem kinh kệ tụng liên miên

    Chẳng làm cho sỏi nổi lên được nào!"

    *

    Nghiêm trang Phật dạy: "Đúng sao!

    Ai khi sống chẳng hướng vào cõi trên

    Nơi cực lạc, chốn bình yên

    Nơi vùng thanh tịnh, nơi miền sạch trong

    Thì khi chết thật khó lòng

    Dùng lời kinh kệ mà mong giúp mình

    Đưa về 'tịnh thổ' an bình,

    Phải nên nhắc nhở chúng sinh xa gần

    Kệ kinh chỉ giúp một phần

    Chính mình phải giúp bản thân của mình

    Khi còn sống phải tu hành

    Trái tim hướng nẻo đất lành đừng quên,

    Bản thân mình chớ nhận chìm

    Xuống lòng nước thẳm, xuống miền giếng sâu

    Gắng công tu tập đạo mầu

    Giữ tâm cho kỹ trước sau nhiệt tình

    Mới mong có phước vãng sinh

    Vào miền 'tịnh thổ' đất lành cực vui!"

    ----------------------------------------------------

    Nhung hat dau biet nhay_nhunghatdaubietnhay.jpg

    SỢI TƠ OAN NGHIỆP


    Ngày xưa có một anh chàng

    Nổi danh độc ác hung tàn gần xa

    Hắn tên là Kiện Đà La

    Hồi còn đi học chẳng tha bạn nào

    Khắp trường ăn hiếp trước sau

    Bạn bè yếu thế buồn rầu khôn nguôi,

    Lớn lên hắn phá khắp nơi

    Phá trong trường lớp, phá ngoài làng thôn.

    Lại thêm háo sát luôn luôn

    Các loài gia súc khôn hồn tránh xa

    Hắn mà tóm được chẳng tha

    Thẳng tay hành hạ thật là thương đau,

    Côn trùng, bò sát như nhau

    Dù cho nhỏ bé cũng đâu an toàn

    Dùng chân hắn dẫm bạo tàn

    Con ong, cái kiến nát tan đọa đày.

    Kiện Đà La tới một ngày

    Giết người mà chẳng gớm tay nữa rồi

    Trở thành tên cướp khắp nơi

    Bà con thấy hắn tức thời trốn ngay

    Kêu nhau tránh nạn khổ này:

    "Kìa hung thần đến gieo đầy tai ương!"

    Thấy thiên hạ khắp xóm làng

    Tỏ ra hãi sợ, hắn càng vui thêm

    Toàn thân hắn toát ra liền

    Một luồng sát khí triền miên lạnh lùng

    Chẳng riêng người mới hãi hùng

    Cả ma lẫn quỷ đều cùng hoảng kinh.

    *

    Một ngày dạo cạnh rừng xanh

    Nhìn quanh kiếm vật hy sinh bữa này

    Kiện Đà La chợt thấy ngay

    Nhện kia bò chậm loay hoay bên lề,

    Nhện mang bầu nên nặng nề

    Chẳng bò nhanh được, dễ gì thoát thân

    Khó mà thoát gót tử thần,

    Kìa tên hung ác nhanh chân tới rồi

    Định tâm dẫm nát Nhện thôi

    Nhện kia run rẩy, rúm người, lăn quay.

    Kiện Đà La thấy hay hay

    Niềm vui trong dạ hôm nay chợt về

    Hắn tha cho Nhện bò đi,

    Nhện mừng thoát chết thảm thê chốn này

    Thật là may mắn lắm thay,

    Nhện từ khi đó ngày ngày gắng công

    Tu hành tinh tấn một lòng

    Mong đừng vương kiếp côn trùng mãi thêm

    Tu nhiều kiếp! Vững lòng tin!

    Một ngày Phật độ Nhện lên Niết Bàn

    Nghe kinh thơm, tắm đạo vàng

    Thần thông Nhện luyện giỏi giang sau này.

    *

    Thời gian lần lượt vần xoay

    Kiện Đà La đến một ngày tàn hơi

    Già người, yếu sức, trọn đời

    Chết xong bị quỷ kéo lôi đi liền

    Đày địa ngục, cột xích xiềng

    Một bên móc sắt, một bên vạc dầu

    Nhục hình khổ cực đớn đau

    Dưới tầng mười tám thẳm sâu hãi hùng,

    Đây tầng địa ngục cuối cùng

    Dành riêng cho kẻ dữ hung nhất đời.

    *

    Một hôm địa ngục tơi bời

    Thảm thê vang vọng tiếng người kêu la

    Phật Đà nhìn xuống nhận ra

    Tội nhân là Kiện Đà La đọa đày

    Thấu soi tiền kiếp trước đây

    Hắn tuy hung dữ, có ngày từ tâm

    Đã tha cho Nhện một lần

    Dù sao cũng đã gieo mầm nhân duyên,

    Phật quay sang Nhện kề bên

    Dạy nên giúp hắn một phen trọn tình.

    Vâng lời Nhện vận sức mình

    Nhả tơ thành sợi phun nhanh ra ngoài

    Phun từ cao tít cõi trời

    Xuống tầng địa ngục dưới nơi tận cùng.

    *

    Đang trong cảnh khổ não nùng

    Kiện Đà La bỗng thấy buông trước mình

    Dây tơ ngũ sắc lung linh

    Từ trời thòng xuống rung rinh đón mời,

    Hắn ta mừng rỡ nghẹn lời

    Vội vàng chụp lấy đu người leo lên,

    Leo lưng chừng tới phía trên

    Hắn nghe có tiếng vang rền dưới chân

    Cúi nhìn thấy đám tội nhân

    Tranh nhau ráo riết leo dần lên dây

    Hắn suy nghĩ: "Thật nguy thay!

    Sợi tơ mỏng mảnh này đây chẳng bền

    Nhiều người bám nặng đứt liền

    Sẽ rơi trở lại xuống miền khổ đau!"

    Mối lo vừa thoáng trong đầu

    Ôm dây hắn vội tụt mau xuống rồi

    Tính co chân đạp đám người

    Đang đeo phía dưới cho rơi xuống dần,

    Nào ngờ vừa mới giơ chân

    Sợi tơ ngũ sắc bất thần đứt ngang.

    Kiện Đà La vội kêu vang

    Kéo theo cả đám kinh hoàng thét la

    Cùng rơi xuống chốn thẳm xa

    Xuống miền địa ngục, lối ra khó tìm.

    Phật Đà và Nhện phía trên

    Thở dài buông tiếng khi nhìn chúng sinh

    Nổi chìm địa ngục điêu linh

    Nghiệp xưa chót lỡ, cực hình khó qua.

    *

    Tiếc thay cho Kiện Đà La

    Bao nhiêu nghiệp dữ nếu mà chẳng mang,

    Lòng sân phút chót đừng vương

    Mọi người chắc đã có đường thoát ra.

    Tâm Minh Ngô Tằng Giao

    (Thi hóa, phỏng theo tập truyện văn xuôi NHỮNG HẠT ĐẬU BIẾT NHẢY của Lâm Thanh Huyền, Phạm Huê dịch).

    -----------------------------------

    NHỮNG HẠT ĐẬU BIẾT NHẢY
    Lâm Thanh Huyền

    Tại biên giới của tỉnh Tây Khương sát với Tây Tạng có một bà lão sống cô độc, chồng và đứa con trai duy nhất của bà đã qua đời. Bà sống nhờ một thửa đất nhỏ trồng những hạt ngũ cốc. Vì cuộc đời đã trải qua nhiều gian truân từ nhỏ, bà lão cảm thấy nghiệp chướng trong người rất nặng nên đã cố công tìm hỏi những người chung quanh phương pháp chuộc tội để cầu xin cho tâm hồn được bình yên.

    Cuối cùng thì bà được một người hành hương tốt bụng truyền cho một câu thần chú của Quán Thế Âm Bồ Tát. Câu thần chú gồm có sáu chữ Án Ma Ni Bát Di Hồng.. có thể dùng để giải trừ những nghiệp chướng.
    Tội nghiệp cho bà già thôn dã, không biết chữ, nên trên đường về nhà bà lẩm bẩm cố học thuộc lòng, nhưng đã nhớ lôn cách phát âm trở thành Án Ma Ni Bát Di Xanh.

    Để khích lệ cho việc đọc câu kinh sám hối này bà bày ra hai cái chén, một cái chén không, còn một cái thì để đầy những hạt đậu nành. Mỗi khi đọc xong một câu thần chú, bà nhặt một hạt đậu từ trong chén đầy bỏ sang cái chén không, đến khi cái chén không đã chứa đầy đậu thì bà làm ngược trở lại.
    Bà lão đã không ngừng nghỉ, thành tâm tụng niệm suốt 30 năm.

    Lòng thành kính của bà đã ứng hiện cho nên sau này những hạt đậu không còn cần đến bàn tay của bà nhặt lấy, cứ một câu thần chú vừa được phát ra thì một hạt đậu tự động nhảy sang cái chén bên cạnh.
    Bà lão thấy những hạt đậu tự động nhảy nhót, cộng hưởng với âm điệu của câu thần chú thì biết rằng sự tu hành đã đúng đường và giai đoạn sám hối sắp sửa chấm dứt cho nên bà càng phấn khởi tụng niệm hăng say hơn.

    Hôm nọ có một vị cao tăng từ Tây Tạng vân du qua đó, khi đi ngang qua chiếc lều tranh lụp xụp của bà, nhà sư thấy có ánh hào quang tỏa ra rực rỡ. Vị cao tăng này lấy làm kinh ngạc, ông nghĩ rằng bên trong chiếc lều tranh thế nào cũng có một vị chân tu đắc đạo. Ông vội vã ghé vào thăm hỏi.
    Bà lão lấy làm vui mừng khi thấy vị cao tăng đến thăm, bà quỳ xuống đảnh lễ, mà miệng thì vẫn cứ tiếp tục lẩm bẩm câu thần chú Án Ma Ni Bát Di Xanh.
    Vị cao tăng lấy làm ngạc nhiên vì không hiểu ánh hào quang rực rỡ mà ông thấy phía bên ngoài phát xuất từ nơi đâu ?
    Ông lần lần hỏi thăm:
    - Chẳng hay nữ thí chủ tu luyện bao nhiêu năm rồi và ở đây còn có ai khác nữa hay không ?
    - Thưa ngài, ở đây chỉ có một mình tôi sống cô độc hơn ba mươi năm nay.
    - Thật tội nghiệp, bà ở một mình chắc hẵn rất buồn ?
    - Không đâu, tuy chỉ ở một mình nhưng hàng ngày tôi tu hành và tụng kinh sám hối để kiếp sau có thể hưởng được nhiều phúc đức của kiếp này, nhờ vậy mà tôi không cảm thấy buồn khổ. Nhất là từ lúc được một người hảo tâm chỉ cho cách tu luyện thì tôi càng có nhiều can đảm để sống hơn.
    - Bà đang tu luyện kinh sách nào vậy ?
    - Thưa ngài, tôi không biết chữ, cho nên chỉ tụng niệm duy nhất một câu thần chú Án Ma Ni Bát Di Xanh.

    Nhà sư thở dài tiếc nuối :
    - Bà lão ơi, bà đã đọc sai câu thần chú đó rồi, phải phát Âm là Án Ma Ni Bát Di Hồng mới đúng.

    Đến lúc này thì bà lão mới biết là đã đọc sai câu thần chú hơn ba mươi năm. Bà rất đau buồn vì sự nhầm lẫn trọng đại này, như vậy thì công trình 30 năm tụng niệm coi như xe cát biển đông. Tuy nhiên bà cũng cảm ơn sự cải chính của nhà sư.
    - Dù sao thì ngài cũng đã đính chính kịp lúc, bằng không thì tôi còn tiếp tục sai mà không biết cho đến bao giờ mới điều chỉnh cho đúng được.

    Nhà sư từ giã bà lão để tiếp tục con đường truyền đạo của ông. Bà lão lại tiếp tục công việc tụng niệm của bà mà lần này với câu thần chú mới Án Ma Ni Bát Di Hồng. Thế nhưng tâm tư của bà còn hỗn độn vì sự việc vừa rồi cho nên ý chí của bà không được tập trung.
    Mỗi câu thần chú của bà đã không còn làm cho những hạt đậu hứng khởi nhảy sang cái chén bên cạnh như lúc trước. Bà lão vừa tụng niệm mà nước mắt cứ tuôn rơi, bà thầm tiếc cho công trình tu luyện hơn ba mươi năm như trôi theo dòng nước vì đã đọc sai câu thần chú.

    Nhà sư đi được một đỗi xa, ông ngoái đầu nhìn lại thì thấy căn nhà của bà lão không còn hào quang chói sáng. Bây giờ túp lều tranh hiện hình dột nát mà lại âm u buồn bã. Nhà sư giật mình và nghĩ rằng chính ông đã làm hại người Phật tử này không còn tập trung được tư tưởng như lúc trước. Ông vội vã trở lại túp lều tranh và nói với bà lão rằng :

    - Lúc nãy ta chỉ đùa với bà thôi, câu thần chú của bà tụng mới thật là đúng.
    - Nhưng tại sao sư phụ lại dối gạt tôi như vậy ?
    - Ta muốn thử xem lòng thành kính của bà đối với Tam Bảo như thế nào vậy thôi. Từ nay về sau bà cứ tiếp tục tụng niệm y như cũ là phải phép rồi.
    - Xin tạ ơn Đức Phật, vậy mà con cứ tưởng rằng công lao 30 năm tụng niệm đã trôi theo dòng nước, xin đa tạ sư phụ chỉ bày.

    Sau khi nhà sư ra đi, bà lão lại tiếp tục công việc tụng niệm, mỗi một câu Án Ma Ni Bát Di Xanh được niệm ra thì tâm hồn bà rộn rã tươi vui và một hạt đậu tự động nhảy sang cái chén bên cạnh.
    Nhà sư đi lên đến đỉnh núi, ông ngoái đầu nhìn trở lại thì thấy hào quang phát ra từ túp lều tranh của bà lão đã làm sáng rực cả một góc trời.

    ♥♥♥

    Trên đây là một câu chuyện đã được lưu truyền rất rộng rãi trong thế giới Phật Giáo, dù đã có sửa đổi lại một vài chi tiết nhỏ. Câu chuyện này, vô cùng cảm động. Cảm động vì tấm lòng thành kính của bà lão đối với Tam Bảo. Câu chuyện này nói lên rằng Âm điệu của thần chú tuy rất quan trọng, thế nhưng lòng thành kính, sự tín ngưỡng, và ý chí chân thành trong lúc niệm thần chú còn quan trọng hơn nhiều.


    Thanh âm trầm hùng, trang nghiêm, đơn thuần, thanh tịnh của Luc Tự Đại Minh đó.. Có thể nói rằng trên thế gian không có một thanh âm nào dõng dạc và tràn đầy quyền năng như câu thần chú này.

    Thật là:

    Một tấm lòng trong sáng
    Hoa sen nở rộn ràng,
    Sen nở vùng đất sạch,
    Trên ngự một Như Lai.

    Chú thích :

    1- Án Ma Ni Bát Di Hồng (Phát Âm theo Phạn Ngữ : OM, MANI PADME, HÙM) : Câu thần chú trên đây đã được phổ biến rộng rãi trong thế giới Phật Giáo, nhất là trong phái Mật Tông vùng Tây Tạng. Người ta luyện câu thần chú này như một phương thức rèn luyện nội công thiền định.


    Trước hết, tìm một nơi không khí lưu thông, đứng thẳng người, hai tay lật ngữa để ngang bụng, bàn tay trái đặt trên lòng bàn tay phải. Bắt đầu hít vào lồng ngực một hơi thật dài, khi lồng ngực đã chứa đầy dưỡng khí thì mở miệng thở từ từ đồng thời phát ra Âm thanh Án và tưởng tượng như luồng chân khí đang ở đỉnh đầu, kế tiếp theo phát Âm Ma và cố gắng đưa luồng hơi đến mũi.


    Tiếp theo đến Âm Ni thì luồng hơi được chuyển xuống đến cổ họng. Tương tự đến Âm Bát thì luồng hơi được đưa đến lồng ngực, Âm Di thì chân khí trong người đã được đưa đến đan điền (bụng), tiếp tục đến Âm Hồng thì luồng hơi được chuyển đến hậu môn và thoát ra bên ngoài cơ thể.


    Nên nhớ là trong lúc sáu chữ trong câu thần chú này được phát Âm thì luồng hơi của cơ thể đang ở trong trạng thái thở ra. Sau đó, sự tập luyện bắt đầu tái diễn bằng cách hít hơi vào lồng ngực...


    Với hình thức vừa đọc thần chú vừa vận dụng đưa làn hơi trong người tuần hoàn khắp châu thân rồi thoát ra ngoài cơ thể sẽ khiến cho cơ thể con người được giữ ở một trạng thái sạch sẽ và minh mẫn.


    Những lúc cơ thể mệt mỏi hoặc tinh thần cảm thấy bồn chồn không được an tâm, quý vị có thể thực hiện như lời chỉ dẫn trên đây để lấy lại được sự bình thản trong tâm hồn.


    2- Tam Bảo: Phật Pháp Tăng gọi chung là Tam Bảo, Phật là đấng giác ngộ hoàn toàn. Pháp là lời của Phật dạy hay còn được ghi chép lại thành kinh điển. Tăng là người tu hành, có nhiệm vụ diễn dịch và giảng dạy những ý nghĩa trong kinh điển cho tín đồ.


    3- Hằng Hà sa số: Hằng Hà là tên một con sông lớn của xứ Phật Ấn Độ. Hạ lưu dòng sông này cũng là nơi Phật Giáo khai sinh và phát triển. Phù sa sông Hằng nhiều vô số kể và đã nuôi dưỡng không biết bao nhiêu dân chúng Ấn Độ. Vì vậy, kinh điển Phật Giáo thường dùng số lượng phù sa của sông Hằng để nói lên cái số nhiều không đếm xuể được.


    4- Hiện thân A Di Đà Phật: Từ sự tích trên đây, mà bây giờ những hình tượng của Quán Thế Âm Bồ Tát đều đội mão, và chính giữa chiếc mão có một tượng Phật A Di Đà. Đây cũng là cách nhìn vào để phân biệt giữa Quán Thế Âm và Đại Thế Chí Bồ Tát.


    5- Thập Phương: Từ chữ Thập phương thế giới, thập phương chỉ đông, tây, nam, bắc, đông nam, tây nam, đông bắc, tây bắc, trên và dưới. Phật giáo chủ trương có thập phương vô số thế giới gọi là Thập phương thế giới. Trong số thế giới đó có chư Phật và chúng sinh nên còn gọi là Thập phương chư Phật và Thập phương chúng sinh.

    🏷️ Chủ đề: #ném sỏi xuống giếng #tụng kinh sám hối #án ma ni bát di xanh #những hạt đậu biết nhảy #tâm minh ngô tằng giao #án ma ni bát di hồng #niềm tin thanh tịnh #niềm tin tam bảo #tây tạng

    Viết bình luận

    Lưu ý : Các ý kiến viết bằng ngoại ngữ, tiếng Việt không dấu hoặc có tính chất quảng cáo sẽ không được đăng.
    Cám ơn sự đóng góp và quan tâm của quý vị.

    TIN LIÊN QUAN

    Lời thơ dâng mẹ cha nhân mùa Vu Lan báo hiếu

    Lời thơ dâng mẹ cha nhân mùa Vu Lan báo hiếu

    Nhớ mẹ mùa Vu lan

    Nhớ mẹ mùa Vu lan

    Sự chấp trước đáng sợ

    Sự chấp trước đáng sợ

    Huệ Viễn Đại Sư

    Huệ Viễn Đại Sư

    Động hoa vàng tỉnh thức*

    Động hoa vàng tỉnh thức*

    Truyện thơ: Ngài Mục Kiền Liên bà Thanh Đề

    Truyện thơ: Ngài Mục Kiền Liên bà Thanh Đề

    Duy ngã độc tôn

    Duy ngã độc tôn

    Tâm không chết – đừng xem thường nghiệp báo

    Tâm không chết – đừng xem thường nghiệp báo

    Một lời nói – như một con dao hai lưỡi

    Một lời nói – như một con dao hai lưỡi

    Trải qua 10 kiếp làm hòa thượng vẫn phải chịu báo oán

    Trải qua 10 kiếp làm hòa thượng vẫn phải chịu báo oán

    Câu chuyện Ngạ quỷ và cơn khát không bao giờ đủ

    Câu chuyện Ngạ quỷ và cơn khát không bao giờ đủ

    Đêm xuất gia

    Đêm xuất gia

    Bài viết xem nhiều

    Tháng Bảy vu lan về…

    Tháng Bảy vu lan về…

    Tạp bút về Mẹ mùa vu lan 2022

    Tạp bút về Mẹ mùa vu lan 2022

    Kinh Vu lan - Khảo về nguồn gốc Hán tạng & Nikàya

    Kinh Vu lan - Khảo về nguồn gốc Hán tạng & Nikàya

    Hà Tĩnh: Sẵn sàng cho Đại hội Đại biểu Phật giáo tỉnh lần thứ V nhiệm kỳ 2026 - 2031

    Hà Tĩnh: Sẵn sàng cho Đại hội Đại biểu Phật giáo tỉnh lần thứ V nhiệm kỳ 2026 - 2031

    Hòa thượng thiền sư Kim Triệu

    Hòa thượng thiền sư Kim Triệu

    Hà Tĩnh: Ban Trị sự GHPGVN tỉnh dâng hương bạch Phật, bạch Tổ và tri ân các Anh hùng Liệt sĩ trước thềm Đại hội đại biểu Phật giáo tỉnh

    Hà Tĩnh: Ban Trị sự GHPGVN tỉnh dâng hương bạch Phật, bạch Tổ và tri ân các Anh hùng Liệt sĩ trước thềm Đại hội đại biểu Phật giáo tỉnh

    Chè xanh góp phần giảm axit uric cho người bị gút

    Chè xanh góp phần giảm axit uric cho người bị gút

    Hà Nội: Lễ khởi công xây dựng Trung tâm văn hóa Phật giáo Thủ đô

    Hà Nội: Lễ khởi công xây dựng Trung tâm văn hóa Phật giáo Thủ đô

    • Tin tức
    • Miền Bắc
    • Miền Trung
    • Miền Nam
    • Quốc tế
    • Vesak
    • Xã hội - Tâm linh
    • Thông báo
    • Tu học
    • Tuổi trẻ - Nhật ký
    • Thiền tông
    • Tịnh độ
    • Mật tông
    • Tìm hiểu - Vấn đáp
    • Luận đàm - Giảng kinh
    • Phật pháp
    • Sự kiện - Vấn đề
    • Giáo dục
    • Khoa học
    • Đời sống
    • Nhân vật
    • Nghi lễ
    • Nghi lễ tổng hợp
    • Thư viện
    • Phật giáo Việt Nam
    • Bài giảng - Kinh
    • Phim-Nhạc Phật
    • Thơ -Truyện- Sách
    • Văn hóa
    • Phật sử-Tưởng niệm
    • Ngày truyền thống PG
    • Tác phẩm - Nghệ thuật - Đồ hoạ
    • Giáo dục - Nhân vật - Cộng đồng
    • Văn học - Tùy bút
    • Ý kiến - Trao đổi - Dư luận
    • Xuân
    • Hoằng pháp
    • Giới thiệu kinh - sách
    • Hoằng pháp
    • Tự viện
    • Miền bắc
    • Miền trung
    • Miền nam
    • Quốc tế
    • Ẩm thực
    • Lời Phật dạy
    • Tin tức - Ẩm thực chay
    • Thực phẩm - Thức uống
    • Từ thiện
    • Tin tức
    • Gương điển hình
    • Cần giúp đỡ
    • Trang chủ
    • Giới thiệu
    • Facebook
    • Youtube
    • Twitter
    • Copyright NGUOIPHATTU.VN
    Thời gian truy vấn : 0.0937496 s
    Trang chủ Chuyên mục Pháp âm Tìm kiếm Lên đầu