Người Phật Tử
  • Trang chủ
  • Tin tức
    • Miền Bắc
    • Miền Trung
    • Miền Nam
    • Xã hội - Tâm linh
    • Quốc tế
    • Vesak
    • Thông báo
  • Tu học
    • Thiền tông
    • Tịnh độ
    • Mật tông
    • Luận đàm - Giảng kinh
    • Tìm hiểu - Vấn đáp
    • Tuổi trẻ - Nhật ký
  • Hoằng pháp
    • Giới thiệu kinh - sách
    • Nghi lễ tổng hợp
    • Hoằng pháp
  • Phật pháp
    • Ngày truyền thống PG
    • Nhân vật
    • Đời sống
    • Khoa học
    • Giáo dục
    • Sự kiện - Vấn đề
    • Phật sử-Tưởng niệm
  • Văn hóa
    • Xuân
    • Ý kiến - Trao đổi - Dư luận
    • Văn học - Tùy bút
    • Giáo dục - Nhân vật - Cộng đồng
    • Tác phẩm - Nghệ thuật - Đồ hoạ
  • Thư viện
    • Thơ -Truyện- Sách
    • Phim-Nhạc Phật
    • Bài giảng - Kinh
    • Phật giáo Việt Nam
  • Cộng đồng
    • Ấn tống - Cúng dường
    • Cần giúp đỡ
    • Gương điển hình
    • Tin tức
  • Đời sống
    • Sức khỏe
    • Thực phẩm - Thức uống
    • Ẩm thực chay
    • Lời Phật dạy
  • Tự viện
    • Miền bắc
    • Miền trung
    • Miền nam
    • Quốc tế
  • Giới thiệu
    • Giới thiệu
  1. Trang chủ
  2. Tuổi trẻ - Nhật ký
  3. Tu hạnh người câm

Tu hạnh người câm

Tác giả Như Nhiên
05:37 | 21/08/2020 0 bình luận
Thích Facebook Zalo X Linkedin Whatsapp Pinterest Email Print

Tóm tắt bài viết

  • Phật giáo xem khẩu nghiệp là một trong những nghiệp nặng. Bởi một lời khi nói ra có thể khiến đối phương tổn thương sâu sắc, để lại nhiều hậu quả trong các mối quan hệ như tình yêu, công việc, gia đình, bạn bè,…
📖 MỤC LỤC BÀI VIẾT
Ẩn / Hiện

    hanh_nguoi_cam.gif

    Trong chùa, có một anh câm. Không ai nhớ anh ta đến chùa từ bao giờ, vả lại cũng không mấy người để ý đến anh ta. Anh ta lo mấy sào vườn ở sau chùa, lúc thì trồng rau, lúc thì trồng đậu, làm việc rất là siêng năng. Lúc rảnh, anh ta vào bếp giã gạo và vào những ngày sóc vọng, chùa đông khách, anh ta giúp việc dưới bếp, và rửa bát ở bờ ao cạnh bếp.

    Vì anh ta câm, nên chẳng ai nói với anh và nếu có việc cần nói thì phải ra hiệu. Hết việc, tối nào anh cũng quanh quẩn ở trên chánh điện, quét dọn, lau chùi, và mỗi năm vào kỳ Kết hạ, mỗi lúc có khóa giảng thì anh ta cầm chổi đứng gần cửa phòng hội, ra vẻ đang quét nhà, nhưng thật ra là nghe giảng kinh ...

    Một ngày kia, không thấy anh, vị tri sự bước vào căn phòng nhỏ xíu của anh ở góc vườn, lúc đó mới biết rằng anh câm bị đau, sốt nặng không dậy được. Vị tri sự trình Tổ và mọi người thấy Tổ vào thăm anh câm. Ngài ngồi với anh rất lâu và khi Ngài trở về phòng, nét mặt trang nghiêm của Ngài thoáng vẻ hân hoan.

    Từ hôm ấy, chú tiểu ngày hai ba lần mang cháo vào cho anh câm và Tổ mỗi khi xuống thăm thì ngồi cả giờ, mọi người cho rằng anh câm có phúc, được Tổ thương và nếu có mệnh hệ nào thì được Ngài độ cho.

    Vào đúng giờ Ngọ hôm đó, người ta thấy Tổ chậm rãi bước ra khỏi phòng anh câm và khi Tổ nhận thấy mọi người chắp tay vây quanh thì Tổ nói rất ngắn: “Ngài đã viên tịch rồi”.

    Ai ai cũng tỏ vẻ ngạc nhiên: Tổ gọi anh câm cuốc vườn là Ngài! Tổ là một thiền sư đạo hạnh nổi tiếng không những trong vùng, mà ngay cả ở chốn kinh kỳ xa xôi nữa. Nhưng không ai dám hỏi Tổ cả.

    Cho đến khi làm lễ hoả thiêu xong, bài vị của anh câm đã được đặt trên chùa, và khóa cầu siêu thường lệ chấm dứt, mọi người được nghe Tổ nói như sau:

    “Thật ra, vị chấp tác làm vườn ở chùa ta là một vị tăng, không những là một vị tăng ở kiếp này, mà là từ kiếp trước. Kiếp trước, Ngài tu hành tinh tấn, nhưng Ngài vẫn tái sinh làm kiếp người, chưa lên được cõi trên vì nghiệp của Ngài còn nặng. Kiếp này, Ngài lại tu nữa, và do ta giúp đỡ, Ngài biết rằng Ngài chưa xóa được khẩu nghiệp. Vì thế Ngài phát nguyện tu tịnh khẩu nghiệp. Ngài tịnh khẩu, ai cũng tưởng là Ngài câm. Đến nay thân, khẩu, ý của Ngài đều đã thanh tịnh nên Ngài đã ngộ, vì thế ta mới nói rằng Ngài tịch diệt. Bàn thờ Ngài ở kia, có thể bỏ đi được, nhưng thôi hãy cứ để đấy, không phải là để cúng Ngài, mà chính là để nêu cái gương tu hành cho mọi người.”

    Người nghe chuyện, ai ai cũng yên lặng cúi đầu, nghiền ngẫm về sự tu hành. Từ ngày đó, trong chùa, không ai bảo ai, người ta chỉ nói vừa đủ, những mong đến lúc nào đó tịnh được khẩu nghiệp, thoát khỏi sinh tử luân hồi như vị bồ-tát đóng vai anh câm làm việc sau chùa.

    Nam Mô A Di Đà Phật

    🏷️ Chủ đề: #khẩu nghiệp #hạnh người câm #nhân quả #người xuất gia #vị tổ #thiền sư #viên tịch #anh câm #bị câm

    Viết bình luận

    Lưu ý : Các ý kiến viết bằng ngoại ngữ, tiếng Việt không dấu hoặc có tính chất quảng cáo sẽ không được đăng.
    Cám ơn sự đóng góp và quan tâm của quý vị.

    TIN LIÊN QUAN

    Vì cuộc đời là những chuyến đi…

    Vì cuộc đời là những chuyến đi…

    Phật Học Phổ Thông: Lời nói đầu

    Phật Học Phổ Thông: Lời nói đầu

    Người biết chăm sóc lời nói

    Người biết chăm sóc lời nói

    Nhân giỗ đệ nhị tổ Pháp Loa nhớ và biết ơn Hòa thượng Thích Thanh Từ

    Nhân giỗ đệ nhị tổ Pháp Loa nhớ và biết ơn Hòa thượng Thích Thanh Từ

    Nhân ngày giỗ Đức Đệ Nhị Tổ Trúc Lâm nhớ về những lời dạy của Ngài

    Nhân ngày giỗ Đức Đệ Nhị Tổ Trúc Lâm nhớ về những lời dạy của Ngài

    Tinh thần Phật giáo chân chính

    Tinh thần Phật giáo chân chính

    Đạo làm con theo quan điểm Phật giáo

    Đạo làm con theo quan điểm Phật giáo

    Tin nhân quả là người có trí tuệ

    Tin nhân quả là người có trí tuệ

    Tâm tình trại hè chùa Phong Phạn

    Tâm tình trại hè chùa Phong Phạn

    Tu trên từng phản ứng của tâm

    Tu trên từng phản ứng của tâm

    Mùa vu lan về thăm 'người cha' thứ hai

    Mùa vu lan về thăm 'người cha' thứ hai

    Thường rõ biết chính mình thì sự tu hành mới tiến bộ

    Thường rõ biết chính mình thì sự tu hành mới tiến bộ

    Bài viết xem nhiều

    Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn - Viết về Mẹ nhân mùa Vu Lan

    Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn - Viết về Mẹ nhân mùa Vu Lan

    Phật tử Quách Thị Trang vì sao sáng tuổi trăng rằm

    Phật tử Quách Thị Trang vì sao sáng tuổi trăng rằm

    Di dời tượng đài Quách Thị Trang - cắt vào lịch sử hay khép lại lịch sử ?

    Di dời tượng đài Quách Thị Trang - cắt vào lịch sử hay khép lại lịch sử ?

    Bộ kinh Phật giáo 357 năm tuổi được truyền rằng chỉ một lần chiêm bái cũng gieo phước lành bảy kiếp

    Bộ kinh Phật giáo 357 năm tuổi được truyền rằng chỉ một lần chiêm bái cũng gieo phước lành bảy kiếp

    Đạo làm con theo quan điểm Phật giáo

    Đạo làm con theo quan điểm Phật giáo

    365 Lời khuyên Tâm huyết của Đức Đạt lai Lạt Ma (phần 1)

    365 Lời khuyên Tâm huyết của Đức Đạt lai Lạt Ma (phần 1)

    Ý nghĩa lễ tự tứ của Phật giáo Nam truyền

    Ý nghĩa lễ tự tứ của Phật giáo Nam truyền

    Tháng Bảy vu lan về…

    Tháng Bảy vu lan về…

    • Tin tức
    • Miền Bắc
    • Miền Trung
    • Miền Nam
    • Xã hội - Tâm linh
    • Quốc tế
    • Vesak
    • Thông báo
    • Tu học
    • Thiền tông
    • Tịnh độ
    • Mật tông
    • Luận đàm - Giảng kinh
    • Tìm hiểu - Vấn đáp
    • Tuổi trẻ - Nhật ký
    • Hoằng pháp
    • Giới thiệu kinh - sách
    • Nghi lễ tổng hợp
    • Hoằng pháp
    • Phật pháp
    • Ngày truyền thống PG
    • Nhân vật
    • Đời sống
    • Khoa học
    • Giáo dục
    • Sự kiện - Vấn đề
    • Phật sử - Tưởng niệm
    • Văn hóa
    • Xuân
    • Ý kiến - Trao đổi - Dư luận
    • Văn học - Tùy bút
    • Giáo dục - Nhân vật - Cộng đồng
    • Tác phẩm - Nghệ thuật - Đồ hoạ
    • Thư viện
    • Thơ - Truyện - Sách
    • Phim - Nhạc Phật
    • Bài giảng - Kinh
    • Phật giáo Việt Nam
    • Cộng đồng
    • Ấn tống - Cúng dường
    • Cần giúp đỡ
    • Gương điển hình
    • Tin tức
    • Đời sống
    • Sức khỏe
    • Thực phẩm - Thức uống
    • Ẩm thực chay
    • Lời Phật dạy
    • Tự viện
    • Miền bắc
    • Miền trung
    • Miền nam
    • Quốc tế
    • Trang chủ
    • Giới thiệu
    • Facebook
    • Youtube
    • Twitter
    • Copyright NGUOIPHATTU.VN
    Thời gian truy vấn : 0.0781247 s
    Trang chủ Chuyên mục Pháp âm Tìm kiếm Lên đầu