Người Phật Tử
  • Trang chủ
  • Tin tức
    • Miền Bắc
    • Miền Trung
    • Miền Nam
    • Xã hội - Tâm linh
    • Quốc tế
    • Vesak
    • Thông báo
  • Tu học
    • Thiền tông
    • Tịnh độ
    • Mật tông
    • Luận đàm - Giảng kinh
    • Tìm hiểu - Vấn đáp
    • Tuổi trẻ - Nhật ký
  • Hoằng pháp
    • Giới thiệu kinh - sách
    • Nghi lễ tổng hợp
    • Hoằng pháp
  • Phật pháp
    • Ngày truyền thống PG
    • Nhân vật
    • Đời sống
    • Khoa học
    • Giáo dục
    • Sự kiện - Vấn đề
    • Phật sử-Tưởng niệm
  • Văn hóa
    • Xuân
    • Ý kiến - Trao đổi - Dư luận
    • Văn học - Tùy bút
    • Giáo dục - Nhân vật - Cộng đồng
    • Tác phẩm - Nghệ thuật - Đồ hoạ
  • Thư viện
    • Thơ -Truyện- Sách
    • Phim-Nhạc Phật
    • Bài giảng - Kinh
    • Phật giáo Việt Nam
  • Cộng đồng
    • Ấn tống - Cúng dường
    • Cần giúp đỡ
    • Gương điển hình
    • Tin tức
  • Đời sống
    • Sức khỏe
    • Thực phẩm - Thức uống
    • Ẩm thực chay
    • Lời Phật dạy
  • Tự viện
    • Miền bắc
    • Miền trung
    • Miền nam
    • Quốc tế
  • Giới thiệu
    • Giới thiệu
  1. Trang chủ
  2. Đời sống
  3. Người khất thực

Người khất thực

07:48 | 22/08/2022 0 bình luận
Thích Facebook Zalo X Linkedin Whatsapp Pinterest Email Print

Tóm tắt bài viết

  • Hình ảnh đoàn Tăng đoàn hàng lối trật tự, trang nghiêm, chánh niệm, nhẹ nhàng thanh thoát cùng những gương mặt tràn đầy niềm hoan hỷ của thiện nam tín nữ - đã trở thành một nét văn hóa đẹp, lành mạnh bổ sung cho nền văn hóa tâm linh đặc trưng của đất Cố đô.
📖 MỤC LỤC BÀI VIẾT
Ẩn / Hiện

     nguoiphattu.com_nguoi khat thuc_khat si3.jpg

    Khất thực của Chư tăng chùa Huyền Không Sơn Thượng tại thành phố Huế.

    Hình ảnh tuyệt đẹp, Chư Tăng khất thực gieo duyên trên thành phố Huế
    Cách nhận biết khất thực đúng pháp
    Độ mình độ người qua hạnh khất thực
    Trì bình khất thực: Làm sao để biết sư thật - sư giả
    Con trai duy nhất của tỷ phú Malaysia đi khất thực


    Lời phụ chú:

    Từ năm 2013, số lượng chư sư hiện diện ở Huyền Không Sơn Thượng (HKST) thường chỉ trên dưới 10 vị. Lúc đó cư sĩ Minh Phương (Đặng Thọ Dũng) thỉnh ý Trưởng lão Giới Đức về việc chư Tăng HKST đi khất thực chung để gieo duyên cho chư Phật tử.

    Trưởng lão đã chuẩn thuận, và ngày Chủ Nhật Vàng (CNV) được duy trì đều đặn mỗi cuối tuần dù nắng hay mưa, xuân hạ hay thu đông. Thấm thoắt đã 10 năm trôi qua, ngày CNV dần trở thành một nếp sinh hoạt tu tập mang tính định kỳ của chư Tăng HKST và chư PT xứ Huế.

    Hình ảnh đoàn Tăng đoàn với hàng lối trật tự, trang nghiêm; với sự chánh niệm, nhẹ nhàng thanh thoát cùng những gương mặt tràn đầy niềm tươi vui hoan hỷ của thiện nam tín nữ - đã trở thành một nét văn hóa đẹp, lành mạnh bổ sung cho nền văn hóa tâm linh đặc trưng của đất Cố đô.

    *********************

    NGƯỜI KHẤT THỰC

    Mình là tu sĩ tầm thường

    Xin cơm bánh trái mười phương phố, làng

    Có gì hãnh diện, khoe khoang?

    Lấy gì kênh kiệu, vênh vang với đời?

    Xin ăn từng vá ơn người

    Trú an hơi thở chẳng rời bước chân

    Xả ly từng niệm tham sân

    Thong dong y bát nẻo gần, lối xa

    Thuở xưa, Phật cũng vậy mà

    Trang nghiêm thân giáo, nhà nhà hóa duyên

    Cho tín tâm nở chợ triền

    Để không hổ thẹn phước điền nhân gian

    Khởi tâm từ ái dịu dàng

    Giữ tâm bình đẳng, hèn sang, giàu nghèo

    Phủi buông bản ngã buộc đeo

    Nhẹ như mây trắng, truông đèo thênh thang

    Chiếc y là mảnh trăng vàng

    Rạng ngời chánh pháp, đạo tràng sa-môn

    Chút thanh khiết, chút tâm hồn

    Nếp xưa, hạnh cũ, thiền môn giữ gìn!

    Mỗi lần ôm bát đi trì bình khất thực tôi lại tưởng nhớ đến tôn giả Mahā Kassapa (Đại Ca Diếp) và tôn giả Subhūti (Tu-bồ-đề). Vị tôn giả “đệ nhất đầu-đà” Đại Ca Diếp chỉ đi bát ở nơi xóm nhà nghèo nàn để độ cho những người cùng cực đói khổ nhất.

    Vị tôn giả “đệ nhất chư thiên ái kính” Tu-bồ-đề thì chỉ đi bát nơi những gia đình trung lưu hoặc giàu có. Cả hai trường hợp có vẻ “không bình đẳng” này hẵng là phải có nhân duyên chứ?

    Tôn giả Mahā Kassapa là con trai độc nhất của một gia tộc cự phú mà gia sản kim ngân không thua kém trưởng giả Cấp Cô Độc bao nhiêu. Trước khi xuất gia, chàng trai cùng người vợ thủ ước sống như vợ chồng nhưng giữ gìn phạm hạnh này – phải mất ba ngày mới bố thí hết gia sản, không giữ lại gì cho mình, rồi ra đi sống đời không nhà cửa lang thang tìm đạo.

    Sau khi gặp đức Phật, được ngài giác ngộ, tôn giả chọn nếp sống với 13 pháp đầu-đà khổ hạnh. Trên đường du phương hoằng pháp, tôn giả quan sát thấy rõ những kẻ cùng cực đói khổ trên đời này đều là do nhân nhiều đời kiếp với tâm keo kiệt bủn xỉn, chưa hề biết cho đi, san sẻ cho ai, giúp đỡ cho người vật dù một xu một cắc hay muỗng cháo, vá cơm.

     nguoiphattu.com_nguoi khat thuc_khat si4.jpg

    Hãy tạo duyên lành cho họ có cơ hội mở rộng tấm lòng, bố thí cúng dường cái gì đó để kiếp sau đỡ khổ hơn. Thế rồi, tôn giả tìm đến những xóm nhà lao động nghèo khổ, những gia đình Thủ-đà-la hay Chiên-đà-la để trì bình khất thực. Món cơm tấm trộn trấu cũng được. Món cháo siu nguội còn lại ngày hôm qua cũng được.

    Có lần đứng trước cửa nhà của một người nô lệ, căn nhà tồi tàn chỉ như chuồng bò xiêu vẹo. Một người đàn bà bước ra chào xá ngài với nước mắt: “Bạch ngài, con không có gì cả!” Tôn giả dịu dàng nói: “Không ai là không có gì, này nữ thí chủ!” Người đàn bà nói lời chân thật: “Mấy ngày hôm nay con chỉ xin được nước rửa gạo tấm của người hàng xóm để uống cần hơi”.Tôn giả mỉm cười nhẹ: “Thí chủ cầm hơi được thì ta cũng cầm hơi được mà!” Nghe nói vậy người đàn bà hối hả vào nhà, lấy “thực phẩm” ấy sớt vào bát cho ngài.

    Tôn giả trân trọng đón nhận rồi trải y hai lớp ngồi xuống và thọ dụng “vật thực” ấy ngay tại chỗ. Người đàn bà sung sướng, hoan hỷ quá, quỳ sập xuống, ràn rụa nước mắt. Lần thọ thực ấy của tôn giả là sau 7 ngày xuất diệt thọ tưởng định nên phước báu của người cúng dường được trổ quả tức khắc: Chư thiên xúc động, vua chúa xúc động, chư vị đại gia xúc động ai cũng muốn đến để chia phước. Kể tóm tắt là sau đó, người đàn bà thoát cảnh đói nghèo.

    Tôn giả Subhūti là em trai của trưởng giả Cấp Cô Độc, là một thương gia, là một triệu phú, sau khi gặp Phật, xuất gia, ông chọn núi rừng thanh vắng để ẩn cư, tu tập. Một lần nọ, tôn giả ôm bát đứng nơi một căn nhà nghèo khổ. Bên trong, người đàn bà Chiên-đà-la vừa chuẩn bị xong một bát cháo loãng định cho con ăn. Thấy tôn giả, bà nhìn quanh, đưa tay lục tìm chỗ này, chỗ nọ…

    Có lẽ thấy không còn vật thực nào khác nữa, bà bước ra, đổ hết bát cháo vào bát của ngài. Đứa bé khóc ngăn ngắt. Bàng hoàng cả người, tôn giả nói: “Thí chủ không còn gì! Cả cho mình và cho đứa trẻ. Thọ nhận thì ta đã thọ nhận rồi. Vậy hãy lấy cháo này cho trẻ nó ăn”. Nói ba lần như thế, người đàn bà cũng không chịu: “Thân phận con thấp hèn.

    Thấy ngài, được cúng dường gì cho ngài, con cảm giác như cọng cỏ khô mà hớp được một chút sương; như giữa sa mạc, một mầm xanh nhỏ nhoi lại được nhú lên! Ngài đừng lấy đi chút hy vọng cuối cùng của con trên cuộc đời này!” Thuở ấy, tôn giả đang còn phàm nên ngài đã chảy nước mắt và người đàn bà cũng chảy nước mắt.

    Quả thật, tôn giả đã không an tâm được khi nhận vật thực nơi những người quá nghèo khổ; ngài có cảm giác như tước đoạt hoặc bớt xén vào cái phần vật thực vốn đã quá ít ỏi của họ! Đức vua Bimbisāra nghe được chuyện, xúc động quá, tức khắc ông nói với quân hầu: “Các ngươi hãy tìm cho ra ngôi nhà của người nô lệ ấy. Trẫm sẽ ban thưởng xứng đáng, hậu hĩ; không chỉ là một giọt sương mà có thể là cả một cơn mưa rào!” Thế đấy, rồi người nữ nô lệ kia cũng thoát được cảnh khốn khổ.

    Chuyện xưa là như vậy.

    Nhiều năm nay, hễ đến ngày Chủ nhật là chúng tôi đi trì bình khất thực. Thường thì tôi cùng chư sư, khi mười, mười hai, đôi khi mười tám, hai mươi vị ôm bát đi xin ăn khắp thành phố Huế, cả ngoại ô, kể cả một vài làng quê xa.

    Vật thực ngày nay, thời đại vật chất thịnh mãn này thì quá nhiều, quá sung mãn, và ai ai dường như cũng có khả năng đặt bát cúng dường cả. Không có cái cảnh“xót xa” như thuở trước. Chúng tôi không dám noi gương hai vị đại tôn giả ở trên – như vầng nhật nguyệt lồng lộng giữa trời cao - chỉ xin được như là hạt bụi dính trên đôi chân trần của quý ngài thôi.

     nguoiphattu.com_nguoi khat thuc_khat si1.jpg

    Chúng tôi là gì cơ chứ? Đời sống tu sĩ thời nay quá lợi dưỡng, quá đủ mọi thứ tiện nghi; và bản thân chúng tôi cũng vậy, thì một vài hôm sống theo hạnh xin ăn, chẳng lẽ lại không thực hiện nổi hay sao?

    Chúng tôi, trên từng bước đi, ai cũng cảm nhận được rằng, khi đi trì bình khất thực như thế mình sẽ học được nhiều điều, và sự tu tập cũng khá hơn so với những lúc ở chùa với những công việc liên hệ bộn bề quanh năm. Và có một thông điệp rõ ràng là chúng tôi không thọ nhận tiền bạc đúng với giới điều quy định để phá bỏ hình ảnh xấu như ở những nơi khác đầy rẫy tu sĩ giả mạo kiếm ăn tà mạng.

     nguoiphattu.com_nguoi khat thuc_khat si2.jpg

    Chúng tôi đều là tu sĩ còn lắm tham sân phiền não, xem việc đi trì bình khất thực là một pháp môn tu tập nên đã tự răn bảo mình những điều tâm niệm để luôn cố gắng thu thúc và hành trì.

    Có mười điều tâm niệm như sau:

    Điều một: Mình là một tu sĩ đi xin ăn, xin ăn cả “những người đi ăn xin” thì mình đúng là kẻ vô sản, bần hàn nhất trên thế gian. Vậy nếu có cơ sở chùa chiền, tu viện, tự viện, vàng bạc, tiền gởi ngân hàng… gì đó thì đều là của đàn-na tín thí, của Tam Bảo… chớ nào phải của mình đâu!

    Điều hai: Mình là tu sĩ vô sản bần hàn như điều một, thì có gì đáng để tự hào, hãnh diện; chẳng có gì đáng để vênh váo, phô phang, kiêu căng, ngã mạn. Hãy học hạnh của tôn giả Sāriputta tự coi mình như miếng giẻ chùi chân, ai chùi chân bẩn chân dơ lên đấy cũng được cả.

    Điều ba: Mình là tu sĩ đi xin ăn là thọ nhận tấm lòng quý kính, đức tin của mười phương đàn na tín thí – thì coi chừng, phải cẩn thận khi thọ dụng, nó là miếng sắt lửa địa ngục nung đỏ!

    Điều bốn: Mình là tu sĩ đi xin ăn, khi nhận cái kẹo, cái bánh hay gói mì, hộp sữa thì đều phải trân trọng bình đẳng như nhau– vì đằng sau vật thực ấy là tấm lòng thành, là sự cung kính cúng dường của thập phương tín thí.

    Điều năm: Mình là tu sĩ đi xin ăn thì đừng có “tâm viên, ý mã” mà phải thường trực chánh niệm, tỉnh giác; có thể tập trú năng lượng tâm từ, có thể tập trú tâm giải thoát cho thí chủ có phước mới xứng với phẩm hạnh của sa-môn.

    Điều sáu: Mình là tu sĩ, mình là ông sư, mình là vị tăng, đại diện cho chư thánh phàm tăng ba đời – thì phải trang nghiêm, mẫu mực, sáu căn gìn giữ, phải lưu lại hình ảnh xuất trần tam y nhất bát như một biểu tượng thánh thiện và cao đẹp giữa lòng thế gian.

     nguoiphattu.com_nguoi khat thuc_khat si5.jpg

    Điều bảy: Mình là tu sĩ thì đây là cơ hội cho mình an lạc trong từng bước chân, trong từng hơi thở tỉnh thức hiện tiền – vì khi ấy mình không tham sân si, không phiền não, không bị những hạt giống xấu ác nhiều đời ở trong tâm chi phối.

    Điều tám: Mình là tu sĩ thì phải học hạnh của tôn giả Puṇṇā (Phú-lâu-na) như một thớt voi lâm trận, không sợ hãi bất kỳ một lằn tên mũi đạn nào từ những lời đàm tiếu, khinh thị, chê bai… kể cả sĩ nhục, chửi mắng của ngoại đạo, của ác kiến thế gian.

    Điều chín: Mình là tu sĩ, trong lúc đi xin ăn, có thể bị xe tông, tai nạn hoặc cái chết có thể xẩy ra bất cứ lúc nào – thì mình sẽ mỉm cười đón nhận nhẹ nhàng và vô cùng thanh thản.

    Điều mười: Mình là tu sĩ tầm thường, còn nhiều xấu ác, trước đây có lỡ phạm giới này, giới kia, nặng hay nhẹ thì ít nhất những thời gian ôm bát đi xin ăn như thế, tâm và trí mình cũng trắng bạch như vỏ ốc, mát mẻ, trong sáng và thanh tịnh dường bao!

     nguoiphattu.com_nguoi khat thuc_khat si0.jpg

    Để kết luận, tôi xin tặng chư tăng khất sĩ mười phương bài thơ Người Khất Thực được làm tại chùa Như Ý, Nha Trang năm 1974 khi tôi ôm bát, đi chân đất từ Sài Gòn lang thang qua các tỉnh miền Trung:

    bình bát, cơm ngàn nhà

    thân chơi muôn dặm xa

    mắt xanh xem người thế

    mây trắng hỏi đường qua!

    mây trắng đến miền xa

    vui sao cảnh không nhà

    bánh cơm ngoài cuộc thế

    thong dong tháng ngày qua

    con đường này muôn lối

    đi nơi nào thì đi

    dặm trần không tên tuổi

    mây trời bay vô vi

    hèn sang không hỏi nữa

    bần phú, nước sông xanh

    như chim ta ghé cội

    như gió ta qua cành

    con suối này ta ngủ

    trăng vàng ta gối đầu

    ưu tư là viên sỏi

    rớt vào lòng biển sâu

    hang núi ta ngồi chơi

    nghe ve kêu mùa hạ

    giặt y phơi cuối đồi

    làm bài thơ trên đá

    thức dậy giữa mờ sương

    con trăng kia còn ngủ

    ta ngồi quán vô thường

    ta tập nghe hơi thở

    nắng sớm đã lên rồi

    hoa treo nhiều hạt ngọc

    chim chóc hót um trời

    ta đứng lên từ giã

    như cô hạc ngàn năm

    suối trong không tìm lại

    như hoa nở một lần

    thiên thu là hiện tại

    nhất bất thiên gia phạn

    cô thân vạn lý du

    kỳ vi sinh tử sự

    giáo hoá độ xuân thu!

    mây trắng, cơm ngàn nhà

    qua sông, gió đưa qua

    mắt xanh xem người thế

    lòng hồng thắm muôn xa

    ta hỏi con chim nhỏ

    dừng bên góc đồi sim

    nơi nào suối nước uống

    nơi nào bóng cây im

    từ rừng ta xuống chợ

    từ núi ta qua non

    phố phường và đồng nội

    ta đi, nẻo bụi mòn

    gió hát ru ta ngủ

    mây vàng đến đắp chăn

    con sóc hiền đứng ngó

    hạt đa rớt bên chân

    lại thức dậy, lại đi

    chân đưa ta về xóm

    qua thắng cảnh núi sông

    qua trăng tà, trăng lặn

    miếu Bà, ta ngồi thiền

    đền Ông, ta khất thực

    ta nhận vật, không tiền

    ta ăn chuối, ăn bánh

    người thương cho ăn chay

    người thương cho ăn mặn

    trái hồng nở trên tay

    phước hồng phô nhụy thắm

    ta lại qua sông xanh

    ta lại qua bến vàng

    chân ta theo gió thổi

    thong dong và lang thang

    hoa trắng đơm ngàn nhà

    vui chơi trăm dặm xa

    mắt xanh xem người thế

    mây trắng hỏi đường qua…

    Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Huyền Không Sơn Thượng

    🏷️ Chủ đề: #minh đức triều tâm ảnh #người khất thực #huyền không sơn thượng #khất thực #khất sĩ #ht giới đức #xin ăn #tỳ kheo #đại ca diếp #chủ nhật vàng

    Viết bình luận

    Lưu ý : Các ý kiến viết bằng ngoại ngữ, tiếng Việt không dấu hoặc có tính chất quảng cáo sẽ không được đăng.
    Cám ơn sự đóng góp và quan tâm của quý vị.

    TIN LIÊN QUAN

    Người Phật tử áp dụng giới thứ tư trong đời sống hằng ngày

    Người Phật tử áp dụng giới thứ tư trong đời sống hằng ngày

    Ngũ lực và phương pháp áp dụng vào đời sống

    Ngũ lực và phương pháp áp dụng vào đời sống

    Bài kệ truyền Pháp của thiền phái Chúc Thánh tại Bình Định

    Bài kệ truyền Pháp của thiền phái Chúc Thánh tại Bình Định

    Ý nghĩa Quá đường: Từ bữa cơm thiền môn đến con đường giải thoát

    Ý nghĩa Quá đường: Từ bữa cơm thiền môn đến con đường giải thoát

    Phật giáo và vấn đề tính dục

    Phật giáo và vấn đề tính dục

    Hạnh phúc của Người Phật tử

    Hạnh phúc của Người Phật tử

    Ý nghĩa an cư kiết hạ và tinh tấn trên con đường tu học

    Ý nghĩa an cư kiết hạ và tinh tấn trên con đường tu học

    Vài nét về Đạo tràng Pháp Hoa

    Vài nét về Đạo tràng Pháp Hoa

    Núp áo nhà sư

    Núp áo nhà sư

    Tiếng vọng đầu non

    Tiếng vọng đầu non

    Buồn vui nơi cửa Đạo những ngày qua

    Buồn vui nơi cửa Đạo những ngày qua

    Giáo pháp hôm nay là thành quả gìn giữ của hàng ngàn năm truyền thừa

    Giáo pháp hôm nay là thành quả gìn giữ của hàng ngàn năm truyền thừa

    Bài viết xem nhiều

    Tháng Bảy vu lan về…

    Tháng Bảy vu lan về…

    Tạp bút về Mẹ mùa vu lan 2022

    Tạp bút về Mẹ mùa vu lan 2022

    Kinh Vu lan - Khảo về nguồn gốc Hán tạng & Nikàya

    Kinh Vu lan - Khảo về nguồn gốc Hán tạng & Nikàya

    Hà Tĩnh: Sẵn sàng cho Đại hội Đại biểu Phật giáo tỉnh lần thứ V nhiệm kỳ 2026 - 2031

    Hà Tĩnh: Sẵn sàng cho Đại hội Đại biểu Phật giáo tỉnh lần thứ V nhiệm kỳ 2026 - 2031

    Hòa thượng thiền sư Kim Triệu

    Hòa thượng thiền sư Kim Triệu

    Hà Tĩnh: Ban Trị sự GHPGVN tỉnh dâng hương bạch Phật, bạch Tổ và tri ân các Anh hùng Liệt sĩ trước thềm Đại hội đại biểu Phật giáo tỉnh

    Hà Tĩnh: Ban Trị sự GHPGVN tỉnh dâng hương bạch Phật, bạch Tổ và tri ân các Anh hùng Liệt sĩ trước thềm Đại hội đại biểu Phật giáo tỉnh

    Chè xanh góp phần giảm axit uric cho người bị gút

    Chè xanh góp phần giảm axit uric cho người bị gút

    Hà Nội: Lễ khởi công xây dựng Trung tâm văn hóa Phật giáo Thủ đô

    Hà Nội: Lễ khởi công xây dựng Trung tâm văn hóa Phật giáo Thủ đô

    • Tin tức
    • Miền Bắc
    • Miền Trung
    • Miền Nam
    • Quốc tế
    • Vesak
    • Xã hội - Tâm linh
    • Thông báo
    • Tu học
    • Tuổi trẻ - Nhật ký
    • Thiền tông
    • Tịnh độ
    • Mật tông
    • Tìm hiểu - Vấn đáp
    • Luận đàm - Giảng kinh
    • Phật pháp
    • Sự kiện - Vấn đề
    • Giáo dục
    • Khoa học
    • Đời sống
    • Nhân vật
    • Nghi lễ
    • Nghi lễ tổng hợp
    • Thư viện
    • Phật giáo Việt Nam
    • Bài giảng - Kinh
    • Phim-Nhạc Phật
    • Thơ -Truyện- Sách
    • Văn hóa
    • Phật sử-Tưởng niệm
    • Ngày truyền thống PG
    • Tác phẩm - Nghệ thuật - Đồ hoạ
    • Giáo dục - Nhân vật - Cộng đồng
    • Văn học - Tùy bút
    • Ý kiến - Trao đổi - Dư luận
    • Xuân
    • Hoằng pháp
    • Giới thiệu kinh - sách
    • Hoằng pháp
    • Tự viện
    • Miền bắc
    • Miền trung
    • Miền nam
    • Quốc tế
    • Ẩm thực
    • Lời Phật dạy
    • Tin tức - Ẩm thực chay
    • Thực phẩm - Thức uống
    • Từ thiện
    • Tin tức
    • Gương điển hình
    • Cần giúp đỡ
    • Trang chủ
    • Giới thiệu
    • Facebook
    • Youtube
    • Twitter
    • Copyright NGUOIPHATTU.VN
    Thời gian truy vấn : 0.1102603 s
    Trang chủ Chuyên mục Pháp âm Tìm kiếm Lên đầu