Danh thuộc về phần tinh thần, được cấu thành bởi bốn uẩn còn lại là Thọ, Tưởng, Hành và Thức. Đây là tập hợp những hiện tượng tâm lý không có hình tướng, nhưng giữ vai trò nhận diện, ghi nhận và phản ứng.
Sắc thuộc về phần vật chất, thân xác, được cấu thành bởi Sắc uẩn. Yếu tố này hình thành từ Tứ đại và có sự liên hệ với Lục căn, Lục trần.

Hình minh họa
Ví dụ, khi một người thưởng thức một bông hoa đẹp, mắt tiếp xúc với ánh sáng phản chiếu từ cánh hoa. Đây là đại diện cho khía cạnh Sắc, tức là sự tương tác giữa các yếu tố vật chất.
Ngay tại khoảnh khắc đó, sự chú ý hướng về bông hoa, sự nhận diện đây là hoa hồng, cảm giác vui thích khởi lên và ý định muốn ngắm nhìn lâu hơn lập tức xuất hiện. Tất cả những hiện tượng tâm lý đó chính là đại diện cho khía cạnh Danh.
Sắc làm nền tảng cho Danh vận hành, giống như ngọn lửa cần có củi để bùng cháy. Ngược lại, Danh hướng dẫn, nhận biết và tạo ý nghĩa cho sự tồn tại của Sắc.
Hai khía cạnh này được Đức Phật dạy trong các kinh:
Kinh Phân Tích thuộc Tương Ưng Bộ đưa ra định nghĩa tiêu chuẩn để nhận diện trọn vẹn hai khía cạnh Danh và Sắc trong chuỗi Duyên khởi.
Kinh Chánh Kiến thuộc Trung Bộ phân tích chi tiết Danh gồm cảm thọ, tưởng, tư, xúc, tác ý; còn Sắc gồm Tứ đại cùng các hình thái vật chất do Tứ đại tạo thành.
Kinh Đại Duyên thuộc Trường Bộ, Đức Phật dạy Tôn giả A Nan rằng: “Nếu Thức không đi vào bụng mẹ thì Danh và Sắc không thể hình thành. Ngược lại, nếu không có điểm tựa của Danh và Sắc thì Thức không thể tăng trưởng để duy trì sự sống.”
Kinh Cây Sậy thuộc Tương Ưng Bộ dùng hình ảnh ẩn dụ về hai bó lau dựa vào nhau mà đứng, để minh chứng cho sự nương tựa tương hỗ. Nếu rút một bên thì bên còn lại sẽ ngã đổ.
Kinh Bọt Nước thuộc Tương Ưng Bộ, Đức Phật dạy rằng: “Nếu có người lột từng lớp bẹ của cây bắp chuối để tìm lõi gỗ cứng chắc bên trong thì sẽ thất vọng, vì cây bắp chuối chỉ là sự xếp chồng của các lớp bẹ rỗng xốp. Tương tự như vậy, Sắc giống như khối bọt nước nổi trôi trên sông, Thọ như bọt mưa, Tưởng như ảo ảnh sa mạc, Hành như cây bắp chuối không có lõi và Thức như trò ảo thuật.”
Người có trí tuệ quán chiếu sâu sắc vào Danh và Sắc sẽ thấy rằng không thể có một cái “Tôi” hay một bản ngã kiên cố nào ẩn ở bên trong. Tất cả chỉ là sự lắp ghép tạm thời của các yếu tố nhân duyên, biến đổi không ngừng.
Khi một âm thanh vang lên, sự rung động của không khí tác động vào màng nhĩ thuộc về khía cạnh Sắc. Ngay lập tức, Danh ghi nhận âm thanh, cảm giác dễ chịu hay khó chịu, cùng phản ứng yêu thích hay giận dữ khởi lên.
Thế nên, không hề có một cái “Tôi” hay một “Bản ngã” đứng sau điều khiển quá trình này, mà đó là sự vận hành của các nhân duyên khi Sắc tiếp xúc với Sắc và Danh lập tức phản ứng.
Nói sâu hơn, khi chỉ ra tính chất vô thường và không có chủ thể của Danh và Sắc, cả hai yếu tố này đều liên tục sinh ra, thay đổi và diệt đi. Thân thể thay đổi theo từng tế bào, cảm xúc biến chuyển theo từng sát-na, suy nghĩ đến rồi đi không theo sự kiểm soát tuyệt đối của bất kỳ chủ thể nào.
Nếu Danh hay Sắc thực sự là một bản ngã cố định thì con người phải có khả năng ra lệnh cho thân thể không bao giờ già yếu, bệnh tật và bắt tâm trí luôn luôn hạnh phúc, không bao giờ lo âu.
Thực tế cho thấy không ai có quyền năng đó. Điều này chứng minh rằng Danh và Sắc hoàn toàn trống rỗng về một bản thể tự do, chúng chỉ vận hành theo quy luật tự nhiên của Duyên sinh mà thôi.
Thấy rõ sự thật về Danh và Sắc là chìa khóa để tháo gỡ mọi xiềng xích khổ đau. Mọi nút thắt của tâm trí, từ sự bám chấp vào thân thể, nỗi sợ chết cho đến những dằn xé về mặt cảm xúc, đều bắt nguồn từ sự lầm tưởng rằng Danh và Sắc này là tôi, là của tôi, là bản ngã của tôi.
Khi tuệ giác thấu suốt rằng Danh chỉ là những dòng cảm xúc và suy nghĩ chốc lát, Sắc chỉ là sự kết hợp tạm thời của các yếu tố vật chất, sự bám chấp tự động sụp đổ.
Con người không còn gán ghép cái tôi vào những biến động của thân tâm, từ đó đạt được sự tự do, bình thản và giải thoát hoàn toàn khỏi mọi sự ràng buộc của thế gian.
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.