Thơ -Truyện- Sách

Tôi đi qua những con đường

Có con đường chạy thẳng về miền kí ức,trời càng cao sau một cơn mưa, nghe mùi thị chín quyện trong gió nhẹ, tôi đứng bên người

Nắng lên

Nắng lên,xâu bảy sắc cuối trời ,cầu vồng bắc giữa hoàng hôn – nheo mắt phố,từng nhịp vòng xe quay,quên mất rồi dẫu bâng quơ câu hát..

Nước mắt mẹ già

Lắm lúc mẹ cũng không muốn sống làm gì/Nhưng thương cháu ăn cầm hơi nấn ná/Con cũng không cho mẹ rửa trôn thay tã.

Mắt xa trông mong ước một ngày về

(Kính dâng Thiền Sư Thích Nhất Hạnh, nhân ngày về thăm trung tâm tu học Làng Mai, số 174, 176 Ban Sra Nam Sai, Moo 7, Tambon Pongtalong, Pak Chong, Nakorn Ratchasima - Thái Lan). Ngày 10 tháng 12 năm 2016.

Thương quá miền Trung

Tiếng kêu cứu hãi hùng vang ơi ới/Thêm cụ già nước cuốn mất chìm sâu/Thêm bé thơ tay vẫy vẫy thôi rồi

Cùng tử đi hoang

Cuộc sống đầy ắp những ưu tư/Còn con thì luôn nghĩ về thân phận/Duyên cớ gì con suốt đời lận đận/Nụ cười hiền cứ gượng ép trên môi.

Dùng sai tiền của quyên góp, tội nặng khó lường

Muốn không làm sai nhân quả, tốt nhất không được làm sai ý tín chủ. Người cúng nói cầm tiền dùng để làm gì thì bạn phải làm đúng y như vậy. Nếu làm không được thì tốt nhất chẳng nên nhận tiền, bởi vì nếu bạn cứ làm đại, ẩu… sẽ tự chiêu lấy tội.

Mai lên núi

Mai lên núi tôi vui cùng cây cỏ/Trăng lên cao bàng bạc ánh Lăng Già/Đêm thanh vắng, bạn cùng chòm sao nhỏ/Nhớ người xưa đạt Đạo lúc canh ba.

Hay làm và ăn tiết canh sẽ bị quả báo như thế nào

Một sự thật không thể trốn tránh vào đâu được là có nợ thì phải trả, có tội thì phải đền. Nghĩ đến thân mình, to con, đẹp mã, đại đa số cũng vì nuôi bằng thân mạng của chúng sinh mà thành...

Mền trung ngập chìm khốn khổ

Bao ruộng nương, thôi còn chi thu hoạch?/Bao công ty, việc hoạt động tạm ngưng/Điện hư hỏng, nước thấm vào chạm mạch/Mạng giao thông phải đình đốn, tạm dừng…

Tìm nhau

Tôi thích về với biển, bởi biển vốn bao dung/Chứa tất cả những gì con người muốn

Người tử tù và hạt táo

Hạt giống Bình An đó chỉ có thể nảy mầm thành cây và mang lại hoa trái là nếu mỗi người ai cũng dọn sẵn đất đai cho nó. Ðất đai thuận tiện để cho hạt giống của Bình An ấy được nảy mầm, chính là lòng sám hối thực sự.

Tâm xả

Xả tất cả bình yên là bến đỗ/Vững tinh thần chấp nhận trả là xong/Mọi chuyện qua đừng để lại trong lòng/Điều được mất buồn vui là huyễn mộng

Tâm hỷ

Chuyện trần thế thị phi sao tránh khỏi?/Nếu để tâm là rước khổ vào mình/Chi cho bằng không trọng cũng không khinh/Đời là vậy cứ lặng nhìn hoan hỷ

Tâm bi

Bi có nghĩa cứu khổ là quan trọng/Vì mỗi người đều có nỗi khổ riêng/Ở cõi này có nhiều chuyện rất phiền/Cần trợ giúp khi gặp điều bế tắc

Tâm từ

Tâm thể hiện qua nụ cười ánh mắt/Lực từ trường tỏa khắp sự bình an/Thương cõi đời nên không kể gian nan/Không oán ghét khi thấy người xấu ác

Bài thơ nhớ mẹ

Sư Cô Huệ Dâng, trụ trì chùa Long Phước, Bình Thạnh, TP.HCM. Gốc người Gia Lai, cả cuộc đời Sư Cô luôn hướng về tuổi trẻ, luôn hướng về công tác từ thiện, khắp các tỉnh thành: Gia Lai, Kon Tum, Đăk Nông, Đăk Lăk, các tỉnh miền Đông, miền Tây nam bộ..

Trang 7  /  16   (316)