Không có từ tâm
Người ta thường nhầm lẫn tâm tĩnh lặng của Thiền và tâm chai đá. Tâm tĩnh lặng là mặt nước hồ thu tĩnh lặng, không phải là một tảng đá chết lặng.
Người ta thường nhầm lẫn tâm tĩnh lặng của Thiền và tâm chai đá. Tâm tĩnh lặng là mặt nước hồ thu tĩnh lặng, không phải là một tảng đá chết lặng.
Lên đường hành đạo tha phương,Trong tâm ấp ủ tình thương Mẹ hiền.Cho dù thế sự đảo điên,Nhất tâm niệm Phật nhớ miền Lạc Bang.
Chuông đâu phải Phật, đâu phải Bồ Tát, đâu phải La Hán. Chuông chỉ là phương tiện báo giờ cho dân gian hoặc vân tập chư tăng thôi. Nay không có chuông thì dùng phương tiện khác. Vả lại tên trộm này ít ra cũng có chút hiểu biết…
Thật lòng mà nói thì Tâm cũng chẳng muốn hoàn tục làm gì, vì với Tâm cuộc đời xuất gia là con đường, là hướng đi lý tưởng nhất mà Tâm có thể dành trọn lòng mình để phụng sự chúng sanhnhư những gì mà Tâm đã từng mong ước.
Sao chúng sanh mãi luân hồi sanh tử?/Chưa thể nào đạt giác ngộ, niết bàn/Ta, của Ta, bởi chúng sanh chấp thủ/Tạo nghiệp nhiều, rồi đọa lạc, lầm than…
Hương trà quanh quẩn con luôn/Sớm chiều tịch lặng hỏi buồn có không ?/Lòng con rỗng lặng mênh mông/Buồn vui đủ cả cửa Không ngại gì.
Người xưa đều rất chú trọng tu dưỡng đạo đức nhân luân, cũng tin rằng hành thiện là phải lấy thủ đức bất tà dâm làm trọng. Người có thể nhìn sắc mà bất tà dâm ắt sẽ tích đại âm đức, được đại phúc báo.
Tiễn chiều đi/Hoa lau bàng bạc trong mơ/Hoa sim tím thẫn thờ ngái ngủ/Êm ái sáo diều. Lớn một vầng trăng
Có con đường chạy thẳng về miền kí ức,trời càng cao sau một cơn mưa, nghe mùi thị chín quyện trong gió nhẹ, tôi đứng bên người
Nắng lên,xâu bảy sắc cuối trời ,cầu vồng bắc giữa hoàng hôn – nheo mắt phố,từng nhịp vòng xe quay,quên mất rồi dẫu bâng quơ câu hát..
Lắm lúc mẹ cũng không muốn sống làm gì/Nhưng thương cháu ăn cầm hơi nấn ná/Con cũng không cho mẹ rửa trôn thay tã.
(Kính dâng Thiền Sư Thích Nhất Hạnh, nhân ngày về thăm trung tâm tu học Làng Mai, số 174, 176 Ban Sra Nam Sai, Moo 7, Tambon Pongtalong, Pak Chong, Nakorn Ratchasima - Thái Lan). Ngày 10 tháng 12 năm 2016.
Tiếng kêu cứu hãi hùng vang ơi ới/Thêm cụ già nước cuốn mất chìm sâu/Thêm bé thơ tay vẫy vẫy thôi rồi
Nên tu sửa bản thân, ăn chay, hành thiện, phóng sinh, bố thí, tụng kinh… đem công đức đó hồi hướng cho quyến thuộc nhiều đời tiêu nghiệp, siêu bạt toàn bộ thân nhân đã khuất, thì đây mới là đại hiếu chân chính!
Cuộc sống đầy ắp những ưu tư/Còn con thì luôn nghĩ về thân phận/Duyên cớ gì con suốt đời lận đận/Nụ cười hiền cứ gượng ép trên môi.
Muốn không làm sai nhân quả, tốt nhất không được làm sai ý tín chủ. Người cúng nói cầm tiền dùng để làm gì thì bạn phải làm đúng y như vậy. Nếu làm không được thì tốt nhất chẳng nên nhận tiền, bởi vì nếu bạn cứ làm đại, ẩu… sẽ tự chiêu lấy tội.
Con mãi đi về hướng mặt trời/Khao khát sống khát khao tìm chân lý/Mầu nhiệm thay khi hiểu tâm hiểu ý/Cũng chỉ là nhận diện hơi thở vào ra.
Mai lên núi tôi vui cùng cây cỏ/Trăng lên cao bàng bạc ánh Lăng Già/Đêm thanh vắng, bạn cùng chòm sao nhỏ/Nhớ người xưa đạt Đạo lúc canh ba.
Một sự thật không thể trốn tránh vào đâu được là có nợ thì phải trả, có tội thì phải đền. Nghĩ đến thân mình, to con, đẹp mã, đại đa số cũng vì nuôi bằng thân mạng của chúng sinh mà thành...
Với niềm kính tiếc, thương tưởng đến cố HT. Thích Chơn Thiện; Chư tôn đức cùng quý Đạo hữu đã thành tâm dâng những lời thơ tưởng niệm đến Hòa thượng.