Thưa thầy - con hoàn tục!

Thơ -Truyện- Sách

Thật lòng mà nói thì Tâm cũng chẳng muốn hoàn tục làm gì, vì với Tâm cuộc đời xuất gia là con đường, là hướng đi lý tưởng nhất mà Tâm có thể dành trọn lòng mình để phụng sự chúng sanhnhư những gì mà Tâm đã từng mong ước.

Duy ngã độc tôn

Thơ -Truyện- Sách

Sao chúng sanh mãi luân hồi sanh tử?/Chưa thể nào đạt giác ngộ, niết bàn/Ta, của Ta, bởi chúng sanh chấp thủ/Tạo nghiệp nhiều, rồi đọa lạc, lầm than…

Nhớ mẹ

Thơ -Truyện- Sách

Hương trà quanh quẩn con luôn/Sớm chiều tịch lặng hỏi buồn có không ?/Lòng con rỗng lặng mênh mông/Buồn vui đủ cả cửa Không ngại gì.

Từ bỏ tà dâm, được đại phước đức

Thơ -Truyện- Sách

Người xưa đều rất chú trọng tu dưỡng đạo đức nhân luân, cũng tin rằng hành thiện là phải lấy thủ đức bất tà dâm làm trọng. Người có thể nhìn sắc mà bất tà dâm ắt sẽ tích đại âm đức, được đại phúc báo.

Từ bi

Thơ -Truyện- Sách

Tiễn chiều đi/Hoa lau bàng bạc trong mơ/Hoa sim tím thẫn thờ ngái ngủ/Êm ái sáo diều. Lớn một vầng trăng

Nắng lên

Thơ -Truyện- Sách

Nắng lên,xâu bảy sắc cuối trời ,cầu vồng bắc giữa hoàng hôn – nheo mắt phố,từng nhịp vòng xe quay,quên mất rồi dẫu bâng quơ câu hát..

Cùng tử đi hoang

Thơ -Truyện- Sách

Cuộc sống đầy ắp những ưu tư/Còn con thì luôn nghĩ về thân phận/Duyên cớ gì con suốt đời lận đận/Nụ cười hiền cứ gượng ép trên môi.

Dùng sai tiền của quyên góp, tội nặng khó lường

Thơ -Truyện- Sách

Muốn không làm sai nhân quả, tốt nhất không được làm sai ý tín chủ. Người cúng nói cầm tiền dùng để làm gì thì bạn phải làm đúng y như vậy. Nếu làm không được thì tốt nhất chẳng nên nhận tiền, bởi vì nếu bạn cứ làm đại, ẩu… sẽ tự chiêu lấy tội.

Mai lên núi

Thơ -Truyện- Sách

Mai lên núi tôi vui cùng cây cỏ/Trăng lên cao bàng bạc ánh Lăng Già/Đêm thanh vắng, bạn cùng chòm sao nhỏ/Nhớ người xưa đạt Đạo lúc canh ba.

Người tử tù và hạt táo

Thơ -Truyện- Sách

Hạt giống Bình An đó chỉ có thể nảy mầm thành cây và mang lại hoa trái là nếu mỗi người ai cũng dọn sẵn đất đai cho nó. Ðất đai thuận tiện để cho hạt giống của Bình An ấy được nảy mầm, chính là lòng sám hối thực sự.