Văn học - Tùy bút

Cảm niệm về HT. Thích Chơn Thiện: Có ai may mắn hơn tôi...

Dù cố giữ sự tĩnh lặng nhưng tâm dao động đến khó tả. Bao hình ảnh của quá khứ lại ùa về. Những kỷ niệm của hơn hai mươi năm trước, khi Ngài làm Phó Hiệu trưởng Thường trực Trường Cao cấp Phật học, còn tôi đang là một học tăng

Vĩnh biệt người nghệ sĩ Phật giáo đúng nghĩa trong lòng tôi !

Đứng trước kim quan của Cô Út, chợt trong tiềm thức người viết kêu lên “Cô Út! Người nghệ sĩ Phật giáo” mà mình trân trọng nhất so với vô vàn người tự xưng, cũng tương tự như soạn giả Phật giáo. Chua xót làm sao. Và người viết chỉ gọi có mỗi mình Cô

Những đóa 'Hoa Từ Tâm' dâng lên Thầy

Hai bài thơ dưới đây, Phật tử chùa Hòa Phúc chúng con xin thành kính dâng lên Thượng tọa Thích Chân Tính – trụ trì Chùa Hoằng Pháp (TP.HCM), nhân dịp Thầy quang lâm về chùa Hòa Phúc (Quốc Oai – Hà Nội), một trong hai chi nhánh tu học của chùa Hoằng P

Nghe thuyết pháp và nghe pháp thuyết

Mỗi ngày bao nhiêu tình huống xảy ra. Mỗi tình huống, mỗi câu chuyện là một bài học. Bài học cho tâm của ta. Vấn đề là ta cần lắng tâm lại để lắng nghe. Tôi giật mình nghĩ về nghĩa của từ lắng nghe. Đó là, để nghe cho đến khi tất cả lắng xuống.

Gặp anh Minh Mẫn - người cư sĩ đáng kính

Anh Minh Mẫn là cây bút uyên bác có “số má” trong giới làm truyền thông Phật giáo, nói theo kiểu kiếm hiệp là "danh trấn giang hồ". Anh viết nhiều, viết sâu, viết sắc sảo.... với văn phong lạ, rất riêng.

Bình yên đến – bình yên đi…

Hôm nay đã là ngày thứ 21, Thầy ra đi để lại tiếc thương cho Sư phụ, huynh đệ, gia đình và chúng con – những Phật tử chùa Đức Hòa, chùa Thiên Bửu Hạ.

Ngày tu an lạc

(Kỷ niệm Khóa Tu An Lạc Lần I - Chùa Giác Ngộ)

Nén nhang muộn màng kính viếng nghệ sĩ Đoàn Yên Linh

Nhớ hoài, Anh bình dị lắm, đi đâu cũng kè kè túi vải bên hông, và với chiếc xe gắn máy cà tàng Anh chở theo ánh mắt chúng tôi biết bao nhiêu là tình cảm bình dị như chính cuộc sống của anh.

Xuân này con không về...

Ngỡ như bị chai lỳ với cuộc sống con người, thế nhưng, con trai đã gửi về nhạc phẩm "Xuân nầy con không về", một nhạc phẩm không xa lạ, từng là ngọn roi thầm lặng tạo vết thương con tim trong quá khứ, giờ đây, nó vẫn còn đủ khả năng tác động niềm đau

Tản mạn ngày cuối năm đưa ông Táo

Ông Trời, Ông Táo của người Việt mình sao mà gần gũi đến vậy. Càng nghỉ càng thấy quả đúng ông bà ta xưa quá tuyệt vời. Tuyệt vời đến mức độ các tôn giáo khác vì muốn gần gũi với người dân cũng phải đánh lận con đen cố tình giành “Ông trời” về ph

Ba mươi năm hoa nở rừng hoang

Một cuộc hội ngộ hôm nay là một cuộc hội tụ của 30 năm có mặt của tu viện Phước hoa, 100 ngày ra đi của cố Hòa Thượng, lại cũng là ngày Thành Đạo hàng năm của Phật.

Chúng con không còn đói nữa

Hôm đó chúng tôi được ngủ trưa trong âm thanh hướng dẫn thiền buông thư rất tuyệt vời. Cá nhân tôi đã ngủ rất ngon. Rồi chúng tôi ngủ dậy là hát những bài thiền ca. Rồi chúng tôi đi bộ trong an lạc ngay trong thiền đường. Chúng tôi như vẫn đang được

Đông về ấm áp tình thương...

Các cụ chính là hình ảnh của chúng ta 50 - 60 năm sau. Khi đó chúng tôi cũng sẽ già yếu, mất trí nhớ. Nếu may mắn thì được sống cùng con cháu, không may thì cũng giống như các cụ, phải sống trong viện dưỡng lão, xa con cháu, vì con cái bận chăm lo ch

Bài học từ cuộc đời của Lucky

Có thể bạn cho đó là chuyện vớ vẫn. Nhưng đối với tôi, cuộc đời của bé Lucky đã đi vào hành trang huyền thoại của cuộc đời. Những bài học và những sự giác ngộ nhỏ bé đã làm thay đổi nhiều suy nghĩ nhiều tư duy của tôi. Bé Lucky đặc biệt dạy tôi biết

Hội thảo hoằng pháp, khó quên đêm dâng hương tưởng niệm

“Chúng tôi đã nợ các anh hùng liệt sĩ món nợ ân tình không bao giờ trả nỗi, các anh các chị là những người mãi mãi tuổi thanh xuân, đã quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh, sự hy sinh không những máu xương thân mạng mình, mà còn luôn cả chính họ tên.!”

Trang 6  /  13   (256)